Buổi sáng ấy, nắng đầu thu không còn chói gắt, chỉ se sẽ một lớp ấm mỏng rắc qua ô cửa kính, trượt xuống sàn gạch thành những vệt sáng lặng lẽ. Trong 12/1, tiếng phấn nghiến bảng kéo dài như những đường chỉ trắng, rành rọt mà khô khốc. Quạt trần xoay chậm, gió quẩn vào mùi gỗ cũ và mực mới, khiến bầu không khí căng như dây đàn, chỉ chực kêu một cái là đứt.
An Dư ngồi bàn cuối cạnh cửa, dáng người nhỏ nhắn gần như bị nuốt chửng giữa biển tập vở. Bàn tay cô đặt hờ lên bụng, thỉnh thoảng cơn quặn kéo qua, lại vô thức ấn nhẹ một nỗ lực mỏng manh, hữu tâm vô lực. Gương mặt cô trắng như giấy, môi mím thành một đường mảnh; mỗi lần cố ghi chép, đầu bút run nhẹ khiến hàng chữ nghiêng đi, như chim non tập bay. Trong lòng cô, một cảm giác chán nản tràn lên, đúng là lực bất tòng tâm rõ ràng muốn làm tốt, nhưng thân thể lại chẳng nghe lời.
Giáo viên Toán đứng bên bảng, điều kiện, hàm, đạo hàm, giọng đều đều như mưa bụi rơi mãi một nhịp. Mắt An Dư bám chữ, nhưng đầu óc như bị một lớp sương phủ kín; tiếng phấn càng lúc càng xa, tựa tiếng nước róc rách từ đầu ngõ, nghe được mà nắm chẳng xong. Ơn trời, hôm nay cô không bị gọi tên. Cô thu người lại, lặng lẽ giữ chút thể diện mỏng như tờ giấy vở.
Cơn đau dềnh lên, vỗ từng nhịp. Đến tiết ba, mồ hôi lấm tấm ở thái dương, vài sợi tóc con dính vào da; cổ tay đặt trên vở mát lạnh, như muốn mượn chút lạnh đó kéo lại ý thức đang trôi.
Đến giờ giải lao, cả lớp bật khỏi ghế như đàn cá rẽ nước. An Dư rốt cuộc không trụ nổi nữa. Đầu bút rơi xuống trang giấy loang mực, cô buông tay, cúi gục xuống bàn. Cánh tay che nửa gương mặt, trán tì lên mặt gỗ mát lạnh, như muốn dùng chút hơi lạnh mong manh ấy xoa dịu cái nóng rát đang dâng tràn khắp người.
“An Dư, cậu ổn không?” Bạn nữ bàn trên cúi xuống, giọng lo.
“Không sao…” Cô cố bật tiếng, mỏng như sợi chỉ treo chuông gió
“Tớ hơi mệt chút.”
“Hay xuống phòng y tế nhé?” Một bạn khác ghé lại, đặt chai nước lên bàn cô.
An Dư lắc đầu. Cô không muốn đứng, càng không muốn cả lớp nhìn mình. Cái mệt của con gái những ngày này, nói ra cũng ngượng.
Từ bên trái, Tống Dư Niên lật một trang vở. Cậu đã để ý sắc mặt cô như không có việc gì từ đầu giờ phớt nhợt, môi khô, tay gò bụng. Đầu tiết hai, cậu từng đứng dậy ra ngoài, “thuận tay” ghé bình nước nóng ở hành lang. Lúc quay về, không ngồi ngoảnh mặt ra cửa như mọi ngày nữa, mà trải vở ra đọc, bất động thanh sắc. Mắt vẫn êm như mặt gương, nhưng đuôi mắt, trong một nhịp rất nhỏ, giữ lại góc lớp bên phải.
Đến giờ ra chơi thứ hai, An Dư gượng dậy, vặn nắp bình giữ nhiệt. Trống rỗng. Cô đưa bình lên ngang tầm mắt, nhìn đáy kim loại bạc lạnh, cổ họng khô muốn nuốt cũng khó. Lưỡi chạm vào cái vị kim loại nhạt nhẽo còn sót ở nắp. Cô ôm bình, nắm mép bàn, nhích người. Mỗi chuyển động như đυ.ng vào lưỡi dao mảnh trong bụng.
“Đưa đây.”
Giọng trầm, ngắn, cắt ngay trước khi cô đứng hẳn. Cô quay sang. Tống Dư Niên nhìn thẳng, tay đã đưa ra nhận lấy chiếc bình. Ánh mắt cậu không dò hỏi, không ái ngại, chỉ đơn giản là kết luận việc này do cậu làm.
“Không cần đâu, tớ…”
“Tiện đường.” Cậu nói một chữ, dứt, gọn như dấu chấm.
Đúng là tiện nhưng chỉ là cái cớ. Bình của cậu từ sớm đã đầy nước ấm, nắp vặn chắc. An Dư không biết điều ấy, cậu cũng không giải thích. Cậu cầm luôn cả hai bình của mình và của cô bước ra cửa, dáng cao thẳng, mặt ngó thẳng hành lang, không một lời thừa thãi.
An Dư lại gục xuống, tay khum bụng, như ôm một trái tim nhỏ đang cuộn lên từng đợt. Bên ngoài, tiếng chân bạn bè, tiếng gọi nhau í ới, tiếng bóng nảy ở sân phụ vọng lên, chập chờn. Gió hành lang luồn qua khung cửa, chạm gáy, lạnh vừa đủ để khiến cô rùng mình.
Khoảng mấy phút sau đúng bằng thời gian quạt trần quay mười mấy vòng Tống Dư Niên trở lại. Cậu đặt bình xuống mép bàn cô, đẩy nhẹ về phía tay phải cô: “Uống đi.” Cũng vẫn là hai chữ, rõ, không vỗ về, không dằn giọng.
Nắp bình còn ấm. Khi An Dư vặn, một làn hơi mỏng bốc lên, chạm mũi thoang thoảng mùi thép và… rất nhẹ, mùi xà phòng hương bạc hà quen quen cái mùi đôi lần lướt qua trên cầu thang. Cô chạm miệng, nhấp từng ngụm ngắn, nước ấm đi qua cổ họng, trượt xuống, đậu ở dạ dày đang co thắt như một sợi thuỷ triều nhỏ, nước chảy dài dần dần rót vào chỗ cạn. Mồ hôi ở thái dương thôi rịn, vai hạ xuống một ly. Màu sắc từ từ quay lại môi.
“Cảm ơn…” Cô nói rất khẽ, mắt không dám nhìn sang, sợ lộ cái nhoè ướt còn sót bên khóe.
Tống Dư Niên gật đầu không đáp. Cậu rút tập, hạ mắt, ngòi bút chạy vài dòng kí hiệu. Tư thế ngồi thẳng, bóng lưng tựa như một đường thẳng kẻ bằng thước chuẩn, tĩnh. Ở ngay cạnh đó, An Dư uống thêm một ngụm, hơi ấm trong người dãn ra như những đường nhăn trên vở vừa được miết phẳng.
Một nhóm bạn trai ùa qua cửa, cười ầm ĩ về trận 3v3 chiều qua. Có đứa thò đầu vào, huýt sáo, “Tống, ra sân không?”
Tống Dư Niên không ngẩng: “Không đi.”
Trình An Dư: “…” Chỉ hai chữ.
Đám bạn: “...” Bạn học kia rút đầu, nhóm ấy lướt đi như gió.
Giờ ra chơi còn vài phút. Lớp vơi người, ánh nắng chéo xuống mặt bàn cuối. An Dư đặt bình xuống, hai tay ôm trán, hít sâu. Cơn đau chưa hết hẳn, chỉ như dịu sóng ở bờ vẫn vỗ, nhưng không còn dập. Cô mơ hồ nhận ra có một nhịp gì đó không phải tiếng tim, không phải tiếng quạt giữ cho mình khỏi chệch. Một nhịp rất khẽ, đến từ bên trái.
“Lát nữa đổi chỗ trực nhật, tôi làm thay.” Giọng cậu lại tới, vẫn không nhìn cô.
“Hả? Không… không… cần đâu.”
“Làm.”
Cô im, thấy trong lòng hơi ấm kia lại dâng thêm nửa phân. Thôi thì thuận nước đẩy thuyền, đôi khi chấp nhận cho người khác giúp, cũng là một dạng can đảm.
Chuông vào tiết. Lớp lục tục trở lại, ghế kéo “kèn kẹt”. Cô giáo Văn bước vào, mùi phấn loang thoang. Tiết này đọc một đoạn văn tự sự, nhịp câu mềm, chữ rơi nhẹ. An Dư mở vở. Bút chạm xuống giấy, thử viết lại cái dòng chữ ban nãy còn bỏ dở. Nét đầu tiên có hơi run, nét thứ hai liền mạch hơn. Đến nét thứ ba, cô thấy tay mình đã nghe lời.
Bên trái, Tống Dư Niên vẫn lật sách, không gõ nhịp, không can thiệp chỉ như một chiếc thước nằm im trên mép bàn, hiện diện vừa đủ để người ta biết đâu là mép.
Cuối tiết, cô giáo nhắc: “Các em nhớ giữ sức.” Lời nói vờn qua trần.
Lớp rào rào đáp: “Vâng”.
An Dư thu vở, nhẹ nhàng hơn lúc sáng. Khi đứng dậy, mắt cô lướt qua bình nước, nắp vặn chắc, kim loại vẫn âm ấm. Cô thoáng muốn nói thêm một tiếng cảm ơn cho tử tế hơn, nhưng nhìn sang, cậu đã khép vở, đút bút, dáng người sạch sẽ, ánh mắt bình lặng. Lời cảm ơn kẹt lại sau cuống họng, hoá thành một cú gật đầu rất nhẹ.
“Ừ.” Cậu khẽ ậm ừ, như đã nhận được.
Ra về, nắng nghiêng xuống hành lang, lá ngô đồng trút ít bóng đổ trên nền xi măng. An Dư đi chậm hơn thường ngày, bước không còn rón rén né cơn đau như buổi sáng. Ở chỗ ngoặt, cô quay đầu nhìn vào lớp trống. Hai chiếc bàn cuối cạnh cửa, một bình nước đứng ngay ngắn, một thước kẻ đặt thẳng mép. Cô bỗng thấy mọi vật đều “đúng chỗ” hơn không vì ai sắp đặt, mà vì có người sẵn sàng nâng nhẹ một phần thay cô, như chẳng tốn bao nhiêu sức.
Trên cầu thang, gió thốc qua, thốc mùi xà phòng nhài rất mỏng. Cô bất giác nhớ đến giọt hơi ấm vừa rồi đã giải quyết xong cả ngàn rào cản dư thừa.
Đến trên sân, nhóm bạn nữ gọi: “An Dư, về chung không?”
Cô gật gật: “Đợi tớ một phút.”
Rồi rút điện thoại ra, mở WeChat, dừng ngón tay trên khung chat trống mang hai chữ YN. Cô gõ một chữ “C”, xoá. Gõ “Cảm…”, lại xoá. Rốt cuộc chỉ gửi một icon tách trà nóng.
Ba chấm hiện một thoáng, rồi im. Cô cười, tự thấy ngượng vì sự vòng vo của mình nhưng đôi lúc, điểm đến là vừa đủ.
Ở trên lầu, Tống Dư Niên nhìn điện thoại rung nhẹ. Một tách trà nóng. Khóe môi cậu không cong, ánh mắt vẫn như mặt gương. Cậu bỏ máy vào túi, xách cặp. Bước chân xuống bậc thang, đều, ổn, như một nhịp cũ kỹ mà đã bắt đầu biết đổi hướng.
Ngoài cổng trường, ánh chiều muộn bám lên vai áo học sinh thành dải vàng mỏng. Đám đông tách ra theo mỗi con đường nhỏ. Trong biển người ấy, có một bóng lưng mảnh đi thẳng, nhưng không còn một mình. Có một bóng cao đi sau, nhưng không còn quá xa. Hai đường thẳng vẫn song song, song ở đâu đó đã hơi lệch quỹ đạo, lệch rất ít thôi, đủ để tiếng bước chân của người trước và người sau nghe ra cùng một nhịp.
Buổi tối, cơm xong, An Dư trở về phòng. Ngọn đèn bàn sáng vàng, cuốn sổ bìa xanh mở ra. Đầu bút dừng một nhịp rồi viết mấy dòng ngắn ngủi:
“Ngày DD/MM/YYYY. Trời nắng, gió nhẹ.
Bà dì lại đến rồi. Đau. Cảm ơn cậu.”
Cô chấm một dấu nhỏ, khép sổ lại, đặt bút lên gáy vở.
Cửa sổ còn mở, gió thu phả vào mang theo mùi lá cây. An Dư đứng dậy, kéo cánh cửa khép lại, rồi tắt đèn. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn tiếng giàn mướp ngoài hiên va nhẹ vào nhau.
Cô chui vào chăn, kéo kín tới cằm. Chưa đầy mấy phút, hơi thở đã chậm, cơn buồn ngủ phủ xuống. Trong giấc mơ mơ hồ, An Dư chỉ còn nhớ duy nhất một chữ ngắn ban sáng nhưng lại ấm hơn cả ngọn đèn bàn vừa tắt.