Chương 11: WX

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu thu rót qua khung cửa lớp, trải một lớp sáng dịu lên dãy bàn cuối. Trong không khí, mùi gỗ cũ của bàn ghế trộn với mùi phấn bảng nhè nhẹ, như thể cả ngôi trường vừa khởi động một ngày mới.

An Dư ngồi vào chỗ, ngăn bàn bên trái vẫn yên tĩnh tuyệt đối như mọi ngày. Cô mở tập, lấy bút ra, đầu óc cố gắng tập trung vào bài giảng. Thế nhưng hình ảnh hôm qua trên sân thượng vẫn hằn sâu trong trí nhớ: trang giấy nhòe nhoẹt, tiếng bước chân đến gần, công thức gọn gàng được viết ra và đặt ngay trước mặt. Cảm giác ấy, vừa xấu hổ, vừa an tâm, khiến cô không dám liếc quá lâu về phía Tống Dư Niên.

Ở ngăn bàn trái, cậu vẫn vậy, vở xếp thẳng hàng, thước đặt song song mép bàn, không có gì thay đổi. Nếu không để ý, chẳng ai biết rằng trong túi áo khoác của cậu, một chiếc buộc tóc màu đen vòng tròn nhỏ bé vẫn còn nằm yên, nhưng sáng rõ trong trí nhớ.

Giờ ra chơi, tiếng lớp trưởng vang lên át cả ồn ào:

“Các bạn chú ý, đây là phân công hoạt động ngoại khóa tuần sau!”

Cô ôm chồng giấy in, phát xuống từng bàn. Không khí lớp lại náo loạn: người phàn nàn, người cười đùa, tiếng ghế kéo kèn kẹt. An Dư cúi đầu xếp lại tập vở. Khi cô vừa đóng nắp hộp bút, chợt phát hiện trong ngăn bàn của mình có thêm một thứ: một mảnh giấy nháp gấp đôi, nằm im, ngay ngắn, không lẫn vào sách vở.

Cô khựng lại. Đưa tay mở ra.

Trên đó chỉ có một dòng bút chì:

“Nếu không giải được, đừng cố gồng. Sai một lần không có nghĩa là mãi sai.”

Chữ gọn gàng, ngay ngắn, quen thuộc đến mức tim cô chao nhẹ một nhịp. Nét chữ ấy, rõ ràng không lẫn đi đâu được. Giống hệt những công thức được viết hôm qua trên sân thượng.

An Dư ngẩng đầu. Ở bàn bên trái, Tống Dư Niên vẫn cúi mặt vào vở, bút chạy đều, ánh mắt không hề dao động, như chưa từng đặt gì cả.

Trong lòng cô dấy lên một cảm giác khó gọi tên. Không phải hân hoan, cũng chẳng phải nhẹ nhõm hoàn toàn. Chỉ là một thứ gì đó rất nhỏ, rất khẽ, giống như được ai đó nắm lấy tay trong khoảnh khắc lạc nhịp.

Buổi chiều, nắng đầu thu nghiêng xuống con phố trước cổng trường, vàng gắt như rắc một lớp mật ong trên mặt gạch. Tan học muộn, dòng người tràn ra khắp ngã tư, tiếng nói cười, tiếng xe cộ hoà vào nhau thành một thứ âm thanh ồn ào mà thân thuộc. An Dư ôm balo, bước chậm ra trạm chờ. Nhìn bảng điện tử, còn hơn mười phút mới có chuyến xe buýt số 3, cô quyết định băng qua đường sang cửa hàng trà sữa đối diện.

Quán nhỏ ấm áp, máy xay rì rầm, hương trà sữa khoai môn bùi béo lan ra từ quầy pha chế. Khi cốc nhựa trong suốt được đặt vào tay, hơi lạnh xuyên qua lớp nhựa, mát lịm đến mức bàn tay cô như run nhẹ đi. Hương khoai môn ngọt dịu, mùi sữa béo hòa lẫn, khiến An Dư thoáng thở phào, tưởng như một ngày mệt nhọc vừa được xoa dịu.

Cốc vẫn còn đầy, đá chưa kịp tan, nhưng khi vừa bước ra khỏi cửa, một nhóm nam sinh lao đến. Tiếng cười ồn ã, những cú huých vai vô tình, giày chạm giày, áo đập áo. Một cái va mạnh khiến An Dư lùi hẳn về sau, lưng khẽ chạm vào thân cây ven đường. Bàn tay run lên, và trong tích tắc, cốc trà sữa vừa mua đã rơi xuống.

“Bộp!”

Âm thanh giòn khô. Nước màu tím nhạt vỡ tung, trân châu lăn tứ tán, vệt khoai môn sánh loang loáng trên mặt gạch. Mùi ngọt ngậy vỡ ra trong không khí, nhưng chỉ khiến An Dư càng thêm xót.

Cô đứng sững, đôi môi mím chặt, mắt dừng ở thứ đồ uống vừa mua bằng đồng tiền lẻ dành dụm. Biểu cảm tiếc nuối hiện rõ, như một đứa trẻ nhìn thấy món quà nhỏ vừa tuột khỏi tay. Cuối cùng, cô thở dài, cúi người nhặt chiếc cốc nhựa méo mó, đem bỏ vào thùng rác bên cạnh.

“Xin lỗi nhé, bọn tớ không để ý.” Một cậu trong nhóm nam sinh hốt hoảng, gãi đầu liên tục.

An Dư lắc đầu, cố mỉm cười, giọng nhẹ như gió: “Không sao đâu.”

Một cậu khác lại chen vào, giọng thành khẩn hơn: “Để bọn tớ chuyển tiền lại cho cậu. Cho WeChat đi.”

Cô xua tay ngay: “Thật sự không cần đâu.”

Lúc ấy, ở phía bên cạnh, Tống Dư Niên đã im lặng đứng từ đầu. Ánh mắt cậu lướt qua vệt trà sữa loang trên nền gạch, rồi quay lại nhìn dáng vẻ lúng túng của cô. Không nói giải thích, không xen vào những lời ồn ào kia, cậu chỉ rút điện thoại, mở sẵn mã quét, giọng trầm đều, gọn gàng: “Quét đi.”

An Dư thoáng ngẩn người, hàng mi khẽ rung. Mắt cô đảo qua màn hình sáng ánh xanh, rồi dừng lại ở gương mặt cậu, vẻ thản nhiên không chút gượng ép. Đắn đo vài giây, cuối cùng cô vẫn rút điện thoại ra, đưa lên quét mã. Màn hình báo “đã kết bạn”, âm thanh “tinh” vang lên rõ ràng như một nốt nhạc chen vào buổi chiều nhộn nhạo.

Tin nhắn chuyển tiền tới ngay sau đó. Không lời giải thích dư thừa, không ánh mắt tìm kiếm. Chỉ một động tác gọn gàng, dứt khoát, hệt như cách cậu đặt một công thức đúng vào chỗ sai hôm nào.

Tiếng còi xe buýt từ xa vọng lại. An Dư siết chặt balo, cúi đầu chào rồi vội vã chạy về phía trạm xe. Bóng lưng mảnh mai, tóc buộc cao đong đưa, lướt nhanh qua dòng người. Trong lúc chạy, cô khẽ đưa tay lên xoa bả vai vừa bị va khi nãy, động tác vội vàng mà đầy bản năng.

Tống Dư Niên vẫn đứng lại nơi đó, ánh mắt dõi theo từng cử động ấy. Biểu cảm trên gương mặt vẫn lạnh lùng, không chút dao động, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác khó gọi tên. Như có một hạt mầm rất nhỏ, từ lâu đã nằm yên, nay khẽ chớm động dưới lớp đất tĩnh lặng.

An Dư chen lên chuyến xe buýt số 3, tìm một chỗ ngồi sát cửa sổ. Bóng chiều kéo dài thành từng vệt qua khung kính. Cô đặt balo xuống, tay phải vẫn vô thức xoa nhẹ bả vai còn ê ẩm vì cú va khi nãy. Tay kia cầm điện thoại, màn hình sáng lên, hiển thị thông báo chuyển tiền khi nãy.

Con số hiện ra rõ ràng. Cô mím môi, ngón tay khẽ run, cuối cùng bấm nhận. Sau đó, trong giây phút chần chừ, ánh mắt rơi xuống dòng chữ nhỏ: “Bạn mới.”

Một nhịp tim hẫng. Do dự vài phút, An Dư mới mở trang cá nhân của Tống Dư Niên.

Tên chỉ có 2 chữ YN đơn giản. Cô nghĩ là chắc phiên âm tên của cậu. Ảnh đại diện là một nền đen trống rỗng, không có gì khác. Dòng sự kiện im lìm, chỉ có ba bức ảnh cũ nhất vẫn còn hiển thị một tấm pháo hoa rực sáng trên nền trời giao thừa, một cánh đồng thảo nguyên xanh ngút, vài chú ngựa phi xa xa và bức gần nhất là ảnh chụp huy chương của đại hội thể thao vừa diễn ra đầu tuần.

Ngoài ra, không còn gì nữa.

An Dư nhìn màn hình hồi lâu, ánh sáng xanh từ điện thoại phản chiếu lên gương mặt mảnh mai. Cô siết chặt điện thoại, nhìn ra ô kính. Đèn đường hắt thành từng vệt dài, nhập nhòa như mực loang. Trên đầu, mái tóc được buộc gọn lại bằng chiếc dây buộc còn lại. An Dư không hề biết, một chiếc khác rơi xuống hôm qua vẫn đang được giữ lại trong lòng bàn tay của người kia.

Xe buýt lăn bánh, tiếng động cơ hòa vào tiếng gió ngoài ô kính. Trong lòng cô, một cảm giác mơ hồ len lỏi, như vừa mở cánh cửa bước vào một khoảng trời rộng mà vẫn còn xa lạ.

Đêm, căn phòng sáng vàng dưới ánh đèn bàn. An Dư mở cuốn sổ bìa xanh, đầu bút dừng trên trang giấy một thoáng, rồi viết ngắn gọn vài chữ:

“Ngày DD/MM/YYYY. Hôm nay trời nắng.

YN. Tống Dư Niên.”

Cô mím môi, chấm một dấu chấm nhỏ, khép sổ lại.

Ngay lúc ấy, điện thoại trên bàn sáng lên, thông báo: “Bạn bè vừa đăng bài mới.”

An Dư liếc nhìn, rồi theo thói quen mở ra. Cái tên hiện ở đầu tiên: [YN]

Bài đăng vỏn vẹn một bức ảnh mặt nước trong veo, vài con cá bơi thong dong, giữa là một con cá nhỏ vẽ thành vòng cung, như lệch khỏi đàn. Dưới ảnh là dòng chữ trầm lặng: “Đường thẳng nào cũng cần một lần lệch để biết đâu là vạch.”

Ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên gương mặt cô. Cả bài viết lẫn dòng caption kia chả liên quan gì, An Dư cũng không biết rốt cuộc nó có ý gì nhau nhưng khi đọc trái tim An Dư khẽ dừng một nhịp.

Cô thở ra một hơi, khẽ tắt điện thoại, đặt xuống bàn. Bước đến cửa sổ, khẽ mở, hít một hơi gió mùa phả vào mùi cỏ ẩm và hương lá non trộn lẫn trong không khí. Một thoáng bình yên đi qua, rồi cô chậm rãi khép cửa sổ lại.

Đèn tắt. Căn phòng chìm vào bóng tối. An Dư kéo chăn, trùm kín, nhắm mắt. Nhưng trong lòng, có một cảm giác mơ hồ như vừa bước lệch khỏi đường ray vốn có, nhỏ thôi, nhưng rõ rệt.