Sau lễ khai mạc, Trung học Vân Tịch lại quay về guồng quay thường nhật. Băng rôn rực rỡ đã được tháo xuống, cờ phướn gấp lại cất vào kho, chỉ còn mấy sợi dây buộc còn sót rung trong gió, thỉnh thoảng kêu “cạch” vào lan can. Cả sân trường như vừa đi qua một cơn hội hè lớn, nay bỗng trở về trật tự vốn có.
Trong lớp 12/1, tiếng ồn cũng lắng đi. Thay vào đó, không khí thi thử đã treo lơ lửng trên đầu mọi người. Mặt bàn nào cũng kín sách, bút dạ gạch đỏ chi chít. An Dư ngồi ở bàn cuối, cằm tì lên tay, nhìn con số 72 đỏ chói ở góc bài kiểm tra Toán mà ngực nghèn nghẹn. Lần trước cô còn được 78, ít nhất cũng có thể an ủi mình không quá tệ. Nhưng lần này tụt xuống thêm vài điểm, cảm giác giống như đang chạy trong một đoàn người toàn học bá mà bản thân hụt nhịp, lạc khỏi hàng.
Cổ họng nghèn nghẹn. An Dư nghe bạn bàn trên cười với ai đó: “Tớ chỉ được 87, xém nữa thôi.” Giọng nhẹ bẫng như than vãn, nhưng với cô, lại như một lưỡi dao mảnh, chạm thẳng vào lòng tự trọng.
Giờ ra chơi, bạn nữ bàn trên quay lại, nghiêng đầu hỏi:
“Xuống căn tin không, An Dư?”
An Dư lắc đầu: “Cậu đi đi. Tớ… chưa đói.”
Cô ấy nhún vai, rồi cùng cả nhóm ríu rít kéo nhau ra ngoài. Lớp vắng dần, chỉ còn tiếng gió lùa vào khung cửa sổ. An Dư gom tập vở, ôm lên, chẳng biết vì sao lại hướng lên tầng thượng.
Cánh cửa sắt sân thượng kêu “két” một tiếng dài. Gió ùa vào, thổi tung tóc cô, mùi xi măng nắng rát pha với mùi lá khô từ vườn cây xa xa. Sân thượng rộng, lát gạch xám phẳng phiu, lan can cao ngang ngực, từ đây nhìn ra được cả dãy phố nhỏ phía xa, mái ngói đỏ lẫn mái tôn bạc trắng loang loáng.
An Dư tưởng mình là người duy nhất tìm đến nơi này. Nhưng khi mắt quen dần với ánh sáng chói chang, cô khựng lại.
Một bóng dáng đã ngồi sẵn ở góc.
Là Tống Dư Niên.
Cậu tựa lưng vào tường, một chân duỗi, một chân co, tập Toán đặt trên đầu gối, cây bút chạy liên tục, không có vẻ gì là vừa trải qua hội thao mệt nhọc. Bên cạnh cậu là một chai nước suối đã vơi nửa, hơi nước còn đọng trên thành nhựa. Ánh sáng buổi trưa xiên xuống, đổ một vệt chói bạc lên vai áo đồng phục xanh đen của cậu.
An Dư đứng thừ một nhịp. Muốn quay đi, nhưng chân lại bước tiếp. Tiếng giày cao su chạm xuống nền gạch vang khẽ, như một nhịp thừa giữa bản nhạc đều.
Cậu ngẩng lên thoáng chốc. Ánh mắt đen thẳng, bình lặng như mặt gương. Rồi lại cúi xuống, bút đi tiếp.
An Dư đi đến lan can phía đối diện, đặt cặp xuống, mở sách. Sân thượng gió thổi mạnh, cô trải vở ra, cắm cúi viết. Bài toán hàm số đơn giản hơn cả chục dạng đã từng làm, vậy mà đầu óc cô cứ rối tung.
Đặt điều kiện sai, biến đổi sai, kết quả chạy mãi không ra. An Dư cắn môi, tay siết chặt cây bút đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Một đường gạch sai khiến trang giấy loang đầy vết xoá, mực nhòe đen.
Cô hít mạnh, thử lại. Nhưng càng viết càng sai, công thức cứ lạc đường. Cảm giác như mình đang chạy vòng quanh một mê cung mà cửa ra chẳng thấy đâu.
Mắt cay. An Dư viết lại. Sai tiếp. Tim như bị nhấn xuống đáy. Cổ họng tắc nghẹn.
Từ góc kia, Tống Dư Niên vẫn viết. Nhưng ánh mắt cậu khẽ quan sát, từ lúc cô đặt cặp xuống. Đến khi thấy cô cúi gằm, ngón tay run, khoé mắt hoe đỏ, cậu mới buông ra một tiếng thở dài mờ nhạt, tiếng thở như gió va vào lan can.
Tiếng bước chân vang trên nền gạch. An Dư ngẩng đầu lên, ngơ ngác.
Trong tầm mắt, bóng dáng cao gầy trong bộ đồng phục xanh đen dừng lại trước mặt cô. Ánh nắng quét xuống, viền sáng ôm lấy gương mặt cậu. An Dư không biết phải phản ứng thế nào, chỉ nhìn chằm chằm, khoé mắt vẫn còn ươn ướt.
Cậu không nói lời dư thừa, kéo ghế đối diện, ngồi xuống. Một cái liếc ngắn qua tờ đề, ngòi bút trong tay đã viết một hàng chữ ngay ngắn:
“Đặt điều kiện trước.”
Tiếp theo, là công thức gọn gàng: f’(x) = 0 (nghiệm). Mũi tên, ký hiệu, biến đổi, từng bước rõ ràng như thể lối ra vốn luôn ở đó, chỉ chờ ai đó chỉ.
Cậu đẩy tờ giấy sang, ngón tay khẽ chạm mép. Giọng thấp, đều:
“Đi từ chỗ đúng đã. Đừng vòng.”
“Điều kiện sai thì kết quả cũng sai.”
An Dư cúi xuống nhìn, nước mắt lưng chừng nơi khoé mắt nhưng không chảy ra nữa. Chữ viết ngay ngắn, lạnh lùng, nhưng ánh sáng đổ xuống làm nó trông như có sức mạnh kì lạ. Tim cô chậm lại một nhịp.
“…Cảm ơn.” Cô khẽ nói, giọng nhỏ, run.
Cậu không đáp. Chỉ thu bút về, ngồi dựa lưng vào ghế, ánh mắt đã rời khỏi cô như thể chuyện vừa rồi không hề tồn tại. Nhưng trang giấy trước mặt lại sáng bừng lên giữa những dòng chữ lem nhem của cô, giống như một cánh cửa mới mở.
Tiếng chuông reo. An Dư vội vàng thu sách, ôm balo lên vai. Vì gấp, khoá chưa kéo kín, vài món lặt vặt rơi xuống mà cô không để ý. Trong đó có một chiếc buộc tóc lăn một vòng nhỏ rồi nằm lại dưới chân bàn.
Tống Dư Niên đứng dậy, ánh mắt quét qua, dừng ở vòng tròn đen ấy. Cậu cúi xuống, nhặt lên, ngón tay khẽ siết. Không gọi cô lại, cũng không đưa ngay. Chỉ kẹp nó trong lòng bàn tay, rồi bước xuống cầu thang.
Đêm, An Dư mở cuốn sổ bìa xanh. Ánh đèn bàn vàng trải xuống trang giấy trắng.
"Ngày DD/MM/YY. Hôm nay, trời mây.
Cảm ơn cậu Tống Dư Niên."
Cô khép sổ. Ngoài cửa sổ, gió lay rèm, để lại trên tường những đường gấp mờ, thẳng hàng như dòng kẻ vở.