Quyển 1 - Chương 1: Tiệm Váy Cưới Hôm Ấy

An Dư từng nghĩ, nếu có một ngày gặp lại anh, thì chắc chắn sẽ không phải lúc này khi cô đang quỳ gối trên nền gạch lạnh, hai tay giữ thước dây, cẩn thận đo chiều dài váy cưới cho người con gái đứng cạnh anh.

Cô ấy đẹp đến mức như thể mọi đường nét đã được cắt gọt hoàn hảo: thân hình mảnh mai, chiếc cổ cao kiêu hãnh, làn da trắng trong, ánh mắt nghiêng nghiêng đủ để gợi lên một câu chuyện tình đẹp như ảnh bìa tạp chí cưới.

Còn An Dư… tóc búi vội, vài sợi bung ra chạm vào má, mắt đỏ vì thức cô gần sáng để chỉnh bản vẽ, đôi bàn tay dính bụi vải. Trên ngón tay trỏ vẫn còn vết kim đâm chưa kịp lành.

Cô đo quanh gấu váy, ngón tay lướt nhẹ lên lớp ren trắng mịn, và trong khoảnh khắc ngẩng lên nhìn gương, cô bắt gặp bóng dáng anh.

Anh đứng đó, chỉ cách cô một khoảng vừa đủ để mọi thứ trở nên xa vời.

Ánh mắt vẫn trầm như năm nào, chứa một tầng sâu mà An Dư chưa bao giờ chạm hết. Vẫn là nụ cười nghiêng đầu, nửa như thân thiện, nửa như giữ lại điều gì đó cho riêng mình. Vẫn là anh, Tống Dư Niên người mà cô đã từng đặt gần hết tuổi trẻ vào trong một cái tên.

L*иg ngực An Dư khẽ co lại. Cô siết chặt cây thước, cảm giác lạnh không đến từ gió điều hoà đang thổi qua gáy, mà từ một nơi sâu bên trong, nơi từng nghĩ đã đóng băng từ lâu.

“Cô Trình, xong chưa?”

Giọng nói ấy kéo cô về hiện tại, như một sợi chỉ bất ngờ giật mạnh.

An Dư ngẩng lên, nuốt xuống những gì chưa kịp thở ra:

“Xong rồi. Cô Hứa có thể thử bước vài bước.”

Hứa Ngọc Vi khẽ cười. Nụ cười ấy mềm mại và chuẩn mực như thể đã được tập dượt không quá ấm áp, không quá xa cách, đủ để giữ khoảng cách vừa đẹp với một người làm thuê.

Cô ấy di chuyển về phía gương, tà váy trắng ôm lấy vòng eo mảnh như cành liễu đầu thu, lay động theo từng bước.

Trong tấm gương, An Dư thấy anh vẫn ở đó, không rời vị trí, nhưng ánh mắt không đặt trên cô ấy… cũng chẳng tìm đến cô. Nó trôi vào một khoảng trống lưng chừng, nơi không ai thực sự đứng.

“Rất hợp.” Anh nói, giọng trầm nhưng không hề vội. Rồi, gần như chỉ đủ để cô nghe, anh chậm rãi thêm một câu:

“Giống như đã được định từ trước.”

An Dư đứng sững, không chắc câu ấy dành cho chiếc váy, cho cô dâu… hay cho một điều gì khác đang nằm ngoài tấm gương kia.

Rồi, chỉ một thoáng, ánh mắt anh lướt qua cô.

An Dư lập tức quay đi. Ngón tay khẽ run, nhưng cô giả vờ cúi xuống sắp lại thước dây, hy vọng không ai nhận ra.

Cô là Trình An Dư. Hai mươi sáu tuổi. Trợ lý thiết kế tại studio Dư Quang, một tiệm váy cưới nhỏ nằm sâu trong hẻm con phố cổ yên tĩnh, nơi tiếng máy may hoà vào tiếng mưa rơi cũng đủ làm đầy một buổi chiều.

Cô yêu nghề này. Yêu những lớp ren trắng, yêu tiếng voan quệt nhẹ trên nền gạch sạch tinh. An Dư từng nghĩ, mình có thể sống như thế cả đời, lặng lẽ giúp những cô dâu xa lạ khoác lên tấm váy đẹp nhất của họ.

Cho đến hôm nay.

An Dư gặp lại người mà tám năm qua, cô luôn tin rằng, nếu có đứng đối diện, lòng mình cũng sẽ bình lặng như chưa từng. Vậy mà chỉ một ánh nhìn, mọi thứ lại lặng xuống như mặt hồ đông, tĩnh đến mức nghe được tiếng rung khẽ của từng sợi băng mỏng.

“Em ổn không đó?”

Giọng chị Lâm, quản lý studio, đưa An Dư ra khỏi khoảng trống đang chìm. An Dư chớp mắt, nhận ra mình vẫn đang cầm bảng mẫu vải. Không biết đã đứng bất động ở góc phòng từ lúc nào.

“Dạ… em vẫn ổn mà.”

An Dư cười gượng, nhưng ngay cả cô cũng biết, nó không đủ để che đi sự xao động.

Chị Lâm chỉ đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng:

“Cô dâu nói sẽ đặt may. Đặt cọc luôn trong tuần. Mẫu em vẽ đó, họ chọn.”

“Vậy à…” An Dư đáp, giọng phẳng như mặt giấy trắng. Trong lòng không rõ là vui hay trống rỗng giống như một món đồ mình giữ suốt, đến khi trao đi lại phát hiện, tay mình bỗng trở nên nhẹ hẫng.

Buổi chiều, mưa đổ xuống đều đặn. Mưa tháng sáu có một kiểu kiên nhẫn lạ: rơi chậm, rơi lâu, như thể biết rõ người ta chẳng thể trốn khỏi.

An Dư ngồi một mình trong phòng làm việc, lật lại cuốn sổ tay. Bản váy Hứa Ngọc Vi chọn nằm ở trang thứ mười hai, cô vẽ nó vào năm hai đại học, khi vừa học xong lịch sử thời trang và còn tin vào những câu chuyện tình được viết bằng dải lụa dài bay giữa gió.

Khi đó, An Dư đã mơ, nếu một ngày làm cô dâu, cô sẽ mặc chính chiếc váy ấy. Không cần ai tán thưởng, chỉ cần vừa vặn với chính mình. Nhưng hôm nay, nó sẽ thuộc về một người khác.

Và càng trớ trêu hơn, người đứng bên cạnh cô ấy… lại là Tống Dư Niên.

An Dư rời studio khi mưa vẫn còn rắc xuống như bụi.

Băng qua đường, An Dư ngẩng lên nhìn đèn giao thông đổi màu xanh, vàng, đỏ. Màu sắc thay phiên nhau như một vòng lặp không ai thoát được.

Nó làm An Dư nhớ lại năm mười bảy tuổi, đứng trước cổng trường, chờ một người không đến.

Đèn xanh bật. An Dư bước sang đường. Nước mưa ngấm qua giày, lạnh buốt. Trong lòng, mảnh ký ức vừa rơi ra vẫn còn ướt. Cô không biết mình muốn nhặt nó lên, hay để nó nằm lại ở đó.

An Dư thở ra một hơi thật chậm. Có lẽ, hôm nay… mới chỉ là khởi đầu.