Vào thời đại này, xe con là thứ hiếm thấy. Nhưng người ngồi ở hàng ghế sau lại chẳng thấy dễ chịu chút nào. Đường quê thì xóc nảy, ghế sau lại không có dây an toàn. Đến lúc xe vấp phải một ụ đất nhỏ, cậu thanh niên ngồi sau bị nảy bổng lên, đầu va mạnh vào trần xe.
“Shh!”
Diệp Vân An nhăn nhó, ôm trán kêu đau: “Đau muốn chết mất!
Nhưng rồi cậu mới giật mình, sao cậu lại đang ngồi trong một chiếc xe đang chạy, không phải đang ở căn phòng nhỏ độc lập, ấm áp của mình nữa?
Chuyện gì xảy ra thế này?
Vừa mới tỉnh lại, đầu óc vẫn chưa rõ ràng, Diệp Vân An lập tức thấy bất mãn.
Ký ức của cậu dừng lại ở lúc té khỏi giường và đập đầu. Nghĩ chắc là mình ngất đi rồi. Nhưng... ba mẹ cư nhiên không phát hiện ra con mình hôn mê, lại còn lôi lên xe chở đi đâu đó luôn?
Tuy chẳng ai để ý đến cậu, nhưng Diệp Vân An vẫn không khỏi có chút... cáu bẳn sau khi vừa tỉnh dậy.
Nhưng mà... chờ đã...
Đây... hình như không phải là xe nhà mình?
Đúng lúc đó, bác tài xế dường như cũng nhận ra vừa rồi xe xóc mạnh khiến hành khách khó chịu, bèn quay đầu hỏi thăm:
“Cậu em không sao chứ? Đường quê mà, xóc nảy lắm.”
“Không... không sao.” Diệp Vân An buột miệng đáp, rồi mới hoảng hốt nhận ra bác tài hoàn toàn là người xa lạ!
Cậu lập tức đưa tay sờ túi, chỉ để phát hiện ra... điện thoại đã không cánh mà bay. Trên người chỉ còn một chiếc ví da cũ nhẹ tênh.
Mở ngăn bí mật trong ví ra, bên trong là vài tờ tiền: một tờ màu vàng mệnh giá 5 nguyên, một tờ màu xanh lá mệnh giá 2 nguyên, còn lại đều là những tờ tiền giấy nhỏ đề "giác" và "phân".
Hiển nhiên... đây không phải tiền của thế kỷ 21.
“Không thể nào... mình xuyên không rồi?” Diệp Vân An lắp bắp, không dám tin.
Dựa vào năm in trên tờ tiền, cộng thêm kiến thức lịch sử còn sót lại từ thời đi học, cậu phán đoán hiện tại rất có thể là niên đại 70–80.
Ngay sau đó, với mười năm kinh nghiệm cày tiểu thuyết, trong đầu Diệp Vân An đột nhiên bật ra một ý nghĩ càng đáng sợ hơn.
Nửa đêm đọc truyện, đột tử ngoài ý muốn, tỉnh lại liền xuyên vào vai pháo hôi trùng tên trùng họ...
Chẳng lẽ... mình xuyên thư rồi?
Hơn nữa còn xuyên thành đứa em trai ngốc của Diệp Vân Yên?
Càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng, Diệp Vân An bèn thử dò hỏi tài xế:
“Cái đó... cho hỏi... còn bao xa nữa thì tới nhà họ Hứa vậy ạ?”
Tài xế trầm mặc vài giây. Diệp Vân An hy vọng người ta sẽ nghĩ mình hỏi nhảm do đầu óc không tỉnh táo. Nhưng không, bác tài không nói lời nào, chỉ đạp phanh cái “két”, khiến cậu lần nữa đập trán vào thành ghế trước.