Chương 3

Diệp Chính Tân hoảng hốt giải thích: “Không phải không phải! Vân Yên là bảo bối của anh mà! Nghe anh nói, ý anh là... để thằng út nhà mình thay con bé gả qua đó.”

Sau khi an ủi vợ xong, ông ta tiếp tục giải thích:

“Em thấy đấy, thằng út sinh ra đã có vấn đề, khờ khạo, tự chăm sóc bản thân còn không xong. Dĩ nhiên là vợ chồng mình sẽ chăm nó cả đời. Nhưng sau này, khi chúng ta không còn nữa... lẽ nào lại để nó liên lụy đến Vân Yên sao?”

Nghe đến đây, Lý Cầm Cầm vẫn còn hơi ngờ vực, không hiểu ý chồng là gì:

“Nhưng... thằng út thì cũng phải cưới vợ chứ...”

Diệp Chính Tân đập tay một cái:

“Chính xác! Thế thì tại sao không để thằng út gả cho Hứa Phương Lâm chứ?”

“Nhưng mà...”

“Nhưng mà cái gì? Anh thấy Hứa Phương Lâm là người thật thà, nếu nó đồng ý, thì nửa đời sau của thằng út cũng có người chăm lo. Còn nếu cậu ta không muốn thì cùng lắm là trả lại con chúng ta thôi. Mình không ầm ĩ lên, cũng chẳng mất mặt với ai cả.”

“Nhưng... con út nhà mình cũng là con trai mà.” Tuy trong lòng Lý Cầm Cầm cũng hơi dao động, nhưng vẫn chần chừ không yên.

Đúng lúc này, trong phòng ngủ vang lên tiếng “kẹt” nho nhỏ, là cánh cửa nhỏ bị đẩy ra.

Lý Cầm Cầm trong lòng đầy tâm sự, chưa kịp phản ứng, thì Diệp Chính Tân đã vẫy tay đầy trìu mến, gọi con trai út:

“Lại đây, Vân An!”

Ông xoa đầu Diệp Vân An, rồi hỏi bằng giọng nhẹ nhàng:

“Con có muốn gả cho anh trai không?”

Bên ngoài tiểu thuyết, Diệp Vân An tức đến mức muốn lao ra ngoài đập đầu vào cột.

Hai ông bà già này đầu óc kiểu gì vậy? Cư nhiên lại muốn đem con trai đi gả chồng? Giới tính không cần quan tâm sao? Là vì thấy Hứa Phương Lâm thật thà dễ bắt nạt? Hay là thấy Diệp Vân An này khờ khạo thì muốn đẩy đi cho xong chuyện?

À không đúng! Còn nữa! Tại sao lại trùng tên với một tên ngốc trong truyện? Nghĩ đến là thấy bực!

“A a a! Phim truyền hình với tiểu thuyết căn bản là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!”

Diệp Vân An lăn lộn đau khổ trên giường, cầu trời giá như mình chưa từng mở cái bản nguyên tác kỳ ba quái đản đó ra đọc.

Vì quá kích động, Diệp Vân An không để ý mình đã lăn đến tận mép giường. Dưới lưng đột nhiên trống rỗng, cậu rụng thẳng xuống đất, sau gáy lại đập trúng đúng ngay góc nhọn của tủ đầu giường.

...

Giữa cánh đồng bát ngát, lác đác vài cây cô thụ mọc lẻ loi. Một chiếc xe con đang lao nhanh trên con đường mòn sát bờ ruộng, bụi tung mù mịt phía sau.