Chương 2

Đọc đến đây, Diệp Vân An kinh ngạc đến mức suýt rớt cằm.

Phim truyền hình có nhắc gì đến chuyện này đâu chứ?

Hai mươi ba năm trước, vì điều chỉnh công tác, cha mẹ nhà họ Diệp phải chuyển đến tỉnh A. Lúc đó mẹ Diệp đang mang thai tám tháng, trên đường đi bằng tàu lửa loại cũ thì đột nhiên động thai, sinh non ngay trên xe. Nếu không nhờ có bà Hứa là một người từng có kinh nghiệm đỡ đẻ ra tay giúp đỡ kịp thời, thì e rằng cả mẹ lẫn con đều khó giữ được tính mạng.

Xuất phát từ lòng biết ơn, sau khi biết bà Hứa cũng đang mang thai, cha Diệp đã nói: “Nếu sau này sinh ra vừa khéo là một bé trai, thì hãy để hai đứa nhỏ đính hôn, cũng coi như không phụ mối duyên này.”

Thế nhưng Diệp Vân Yên lại là người có lòng tự trọng và tham vọng cao. Sau khi nghe mẹ kể chuyện năm xưa, biết mình từng có một mối hôn ước như vậy, cô ta liền sinh lòng phản cảm. Nhất là khi biết năm đó vợ chồng nhà họ Hứa lên thành phố, quần áo vá chằng vá đυ.p, giày dính đầy đất đỏ, liền nghĩ chắc chắn Hứa Phương Lâm cũng là loại người vừa quê mùa vừa xấu xí, nghèo rớt mồng tơi đến nỗi không cưới nổi vợ trong thôn. Một tên độc thân bết bát như vậy, làm sao cô ta chịu gả chứ!

Dĩ nhiên, cha mẹ Diệp cũng đâu thật lòng định gả con gái về quê chịu khổ, càng không có ý định giữ lời hứa năm xưa làm gì. Chỉ là họ không ngờ rằng, Diệp Vân Yên lại quá nôn nóng, lén lút qua lại với con trai của giám đốc nhà máy sau lưng họ, để rồi mang thai ngoài ý muốn.

Hiện tại, chuyện của Diệp Vân Yên khiến cha mẹ cô ta đau đầu rối não. Họ đã mắng cô ta một trận ra trò và nhốt cô ta trong phòng, nhưng đối mặt với một đứa con gái đang mang thai, ngoài giận dữ ra cũng chẳng có cách gì khác.

“Trước hết cứ giải quyết chuyện trước mắt đã. Còn thằng bé Hứa Phương Lâm kia thì sao bây giờ? Chúng ta phải nói với nó thế nào đây?” Lý Cầm Cầm đập mạnh chén trà lên bàn, ôm đầu than thở: “Vừa rồi em cũng thăm dò thử vài câu, thấy nó cũng không đến mức nhất quyết phải cưới cho bằng được. Có lẽ sẽ không gây khó dễ cho chúng ta.”

“Thật ra, anh thấy thằng nhỏ đó cũng khá tuấn tú, tính tình lại thành thật...” Diệp Chính Tân lên tiếng, giọng lí nhí như tiếng muỗi vo ve.

“Anh nói cái gì?” Lý Cầm Cầm trừng mắt liếc chồng một cái, nước mắt lập tức trào ra: “Anh đúng là nhẫn tâm! Chẳng lẽ thật sự định để con gái tôi gả về quê à?”