Chương 1

Sau khi tất bật làm xong việc nhà, Diệp Vân An cuối cùng cũng có thể ngả người xuống giường, thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu không vội vàng đi tìm việc mà chọn nằm nhà, làm một người “toàn chức”, mỗi tháng nhận 3000 tệ sinh hoạt phí, ôm trọn tất cả việc nhà: cơm nước, quét dọn, giặt giũ... không chỉ phải chăm sóc ba mẹ, mà còn phải lo luôn cho chị gái đã ly hôn và đứa cháu nhỏ. Một ngày ba bữa, đều do cậu lo liệu.

Từ đó, Diệp Vân An mới thật sự hiểu được cuộc sống của những người làm “bà chủ gia đình” hay “ông chồng nội trợ” vất vả đến nhường nào. Mắt vừa mở ra là đã phải làm việc không ngừng, cả ngày đều xoay như chong chóng. Ở trong nhà thì địa vị không khác gì nằm dưới đất, ra ngoài còn bị họ hàng hàng xóm xì xào: nào là ăn bám, không chí tiến thủ, không có tiền đồ.

Tắt đèn, mở điều hòa, lúc này cậu mới có thể tận hưởng khoảng thời gian thật sự thuộc về mình.

Tối nay lúc lau nhà, trên TV đang phát lại bộ phim niên đại mới chuyển thể từ tiểu thuyết do chị gái yêu thích tên là “Niên Đại Rực Rỡ”. Nội dung chủ yếu kể về hành trình từ vấp ngã đến vươn lên của nữ chính Diệp Vân Yên. Vì cốt truyện chân thực xúc động, nhân vật được xây dựng sinh động rõ nét nên bộ phim được đón nhận nồng nhiệt, dân mạng đều khen rằng qua bộ phim có thể cảm nhận được sức mạnh của sự nỗ lực vươn lên.

Diệp Vân An vừa làm việc vừa liếc nhìn theo, quả thật cũng cảm thấy hơi cuốn hút.

Phim đã chiếu đến tập mới nhất, Diệp Vân An trong lòng thấy ngứa ngáy, liền đầy mong chờ mở bản tiểu thuyết gốc ra đọc.

Nội dung phần mở đầu tiểu thuyết không khác nhiều so với phim, ánh sáng từ màn hình điện thoại rọi lên khuôn mặt Diệp Vân An, khiến cậu dần quên mất thời gian.

Nhưng càng đọc về sau, cậu càng cảm thấy có gì đó sai sai.

Phim truyền hình đã bị cải biên khá nhiều, thì ra trong tiểu thuyết gốc, Diệp Vân Yên còn có một người em trai bẩm sinh có khiếm khuyết về trí tuệ, và một vị hôn phu là nông dân sống ở vùng quê tên Hứa Phương Lâm. Tuyến nhân vật này hoàn toàn bị cắt sạch trong bản chuyển thể lên sóng truyền hình.

Chỉ thấy trong truyện viết thế này:

[Hứa Phương Lâm để lại hai gói quà đính hôn rồi rời đi, cha mẹ nhà họ Diệp vốn xem trọng thể diện gia tộc, suốt cả buổi mặt mày ủ ê.

Phải nói rằng Hứa Phương Lâm tới đúng là không đúng lúc. Diệp Vân Yên đã là một cô gái lớn 23 tuổi, nếu không vì đi vùng nông thôn mà lỡ lỡ làng làng, thì giờ đã kết hôn sinh con rồi, bây giờ mới đến cầu hôn thì có phải quá muộn rồi không?

Tới muộn còn đành, nhưng đúng lúc này Diệp Vân Yên lại đang mang thai ba tháng với con trai của giám đốc nhà máy.]