Chương 11

“Vậy thế này được chưa?”

Na Tra không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Dương Tiễn thì lẩm bẩm oán thán: “Có gì đâu mà đắc ý dữ vậy? Lỡ đâu do hiệu ứng ấn tượng đầu tiên, Lạc Ương tưởng ngươi là mẹ nên mới bám ngươi thôi đó.”

Chưa kịp nói hết câu, Dương Tiễn đã cảm nhận rõ ràng một luồng sát khí quét thẳng vào mặt mình.

Da mặt hắn khẽ giật, còn Hao Thiên Khuyển bên cạnh thì lập tức cụp đuôi, nhe răng trợn mắt đầy hoảng hốt. Chỉ riêng Lạc Ương là không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn nhìn nó đầy tò mò.

Lạc Ương ngơ ngác nói: “Chó nổi giận à?”

Na Tra mặt không đổi sắc: “Phản ứng cao nguyên thôi, Càn Nguyên Sơn cũng cao lắm mà.”

Hắn ho khan một tiếng, lấy từ ba lô ra một túi hồ sơ căng phồng, đưa cho Na Tra: “Đây, giấy thông hành nhân gian và giấy tờ tùy thân của thỏ con. Mấy thứ như điện thoại, thẻ ngân hàng cũng làm sẵn hết rồi.”

Na Tra nhận lấy, mở túi ra xem. Dương Tiễn thò đầu qua, dặn dò: “Nhớ dạy Lạc Ương dùng điện thoại. Với lại cài sẵn ứng dụng chống lừa đảo cho nàng nhé. Là cái này nè.”

Hắn mở điện thoại đưa Na Tra xem. Na Tra nhìn kỹ, gật đầu.

Dương Tiễn nghiêm túc nói: “Giờ nhân gian lắm trò lừa đảo, thay đổi chiêu trò nhanh lắm. Mới hai hôm trước, Mão Nhật Tinh Quân còn bị lừa mua mấy trăm vạn đồ gỗ giả. Nhìn giống hệt thật, thành phần cũng y chang, mà vẫn là hàng rởm. Đến thần tiên mắt tinh như Tinh Quân còn bị lừa, tức đến mức suýt đập luôn cái thiên tinh bảng.”

Na Tra cười khẩy: “Ngốc nghếch.”

Dương Tiễn nhíu mày, nghiêm mặt: “Ngươi đừng có coi thường. Thác Tháp Thiên Vương còn từng bị lừa đấy!”

Na Tra nhướng mày, khóe mắt cong lên, cười mà như không: “Thế à? Bị lừa bao nhiêu? Nói ta nghe cho vui.”

Dương Tiễn lập tức hào hứng, phấn khởi giơ năm ngón tay: “Năm trăm vạn!”

“Bên kia nói là Long Vương hạ phàm khởi nghiệp thất bại, Thiên Vương vốn vẫn nhớ mong đứa con trai của Đông Hải Long Vương, cho nên không nghĩ ngợi gì liền dùng tài khoản phàm thế của mình mà chuyển khoản cho người ta.”

Na Tra bật cười khinh khỉnh: “Xì.”

Thấy Na Tra đang nói chuyện phiếm với bằng hữu, Lạc Ương liền quay đầu quan sát khung cảnh xung quanh.

Trên đài cao, ngoài những du khách qua lại, còn có rất nhiều sạp hàng vỉa hè với các tiểu thương rao bán đủ thứ. Lạc Ương chắp tay sau lưng, tò mò ghé lại gần xem. Vừa mới đến gần, đám tiểu thương lập tức nhao nhao muốn xúm vào chào hàng. Người phản ứng nhanh nhất là một ông chú trung niên mặc tăng y, lập tức chen lên đứng chắn ngay trước mặt Lạc Ương.

Những người còn lại chậm một bước, thấy đã bị chiếm mất khách, đành lắc đầu thở dài.

Người đàn ông trung niên này có để ria chữ bát, tóc búi cao kiểu đạo gia, dáng vẻ hiền lành, trên người đeo đầy chuỗi hạt và vòng cổ phát ra tiếng leng keng leng keng mỗi khi bước đi. Cứ mỗi bước chân là ngọc châu va nhau phát ra âm thanh lanh canh, thu hút không ít ánh nhìn.

Lạc Ương không chớp mắt nhìn chằm chằm vào chuỗi ngọc thẻ bài trên tay ông ta.

Ông chú nhiệt tình chào mời: “Cô gái đây là lần đầu đến Càn Nguyên Sơn đúng không? Ngươi nhìn đi, đây là thẻ bài đá hoa lê khắc từ cẩm thạch, được khai quang ngay trước mặt Tam Thanh Tổ Sư đấy! Mua về tặng trưởng bối hay bạn bè đều tốt, treo trong xe vừa có mặt mũi vừa cầu bình an nha!”

Lạc Ương ngập ngừng: “Ồ”

Ông ta lại rút ra một xâu chuỗi khác, nhanh nhảu giới thiệu tiếp: “Lại xem cái này, 108 hạt tử đàn, dây kết bằng chỉ gai từ trúc thủ công. Rất hợp với tiểu cô nương thể chất yếu, đeo trên người vài tháng thôi, sắc mặt đảm bảo hồng hào tươi tắn hơn hẳn!”

Lạc Ương tròn xoe mắt, kinh ngạc hỏi: “Thật ạ?”