Chương 10

Trong suốt quãng thời gian Lạc Ương hôn mê, mỗi lần nhân gian đổi triều thay đại, Na Tra lại xuống núi một chuyến để thu thập tin tức, sau đó truyền lại cho Lạc Ương, chỉ mong nàng tỉnh dậy sẽ không bị lạc lõng với thế gian.

Nghe xong, Lạc Ương không khỏi cảm khái: Đây là bạn trai kiểu gì vậy trời? Đúng chuẩn “hai mươi bốn hiếu” bản sống người yêu mà vẫn hết lòng chăm sóc bạn gái thực vật suốt mấy ngàn năm, không bỏ không rời.

Mà kỳ lạ là, Lạc Ương lại chẳng mảy may nghi ngờ lời Na Tra nói.

Na Tra liếc nhìn điện thoại, đọc qua vài tin nhắn, rồi ngẩng lên hỏi: “Nghỉ ngơi xong chưa? Nếu khỏe rồi thì chúng ta tiếp tục đi, ta đưa ngươi gặp một người bạn.”

Lạc Ương gật đầu: “Ừm.”

Na Tra liền chìa tay ra. Lần này, Lạc Ương không đợi Na Tra nhắc, chủ động đưa tay đặt vào lòng bàn tay Na Tra.

Khoảnh khắc bàn tay nàng vừa chạm vào tay Na Tra, Lạc Ương rõ ràng nhìn thấy khóe môi Na Tra khẽ cong lên, một nụ cười thoáng qua đầy mãn nguyện.

Hai người men theo bậc thang đi lên thêm một đoạn khá dài. Khi vòng qua một sườn núi, Lạc Ương cúi đầu nhìn xuống, liền thấy một đài sen khổng lồ bao quanh một tiểu đình nhỏ giữa hồ.

Nàng tò mò hỏi: “Đài sen kia là thắng cảnh à?”

Na Tra liếc mắt nhìn theo, gật đầu: “Ừ.”

Lạc Ương khen một câu: “Làm đẹp thật đấy.”

Na Tra thản nhiên đáp: “Dù gì cũng là nơi phàm nhân xây để thờ thân thể ta.”

Lạc Ương thầm quyết định: [Trước khi đến nơi, tốt nhất là đừng mở miệng nói gì nữa.]

Họ đi nốt những bậc thang cuối cùng, đến một ngôi đài cao lơ lửng giữa lưng trời.

Trên đó lại vô cùng náo nhiệt, đông người qua lại. Lạc Ương để ý thấy đối diện còn có một cổng lớn bảo vệ, người ta đều đi vào từ phía bên kia. Lạc Ương quay đầu nhìn lại đoạn đường bậc thang mà Lạc Ương và Na Tra đi qua đã biến mất từ lúc nào, chỉ còn lại một vách núi phủ đầy dây thường xuân rũ xuống.

Lạc Ương âm thầm nghĩ: [Lại là một màn che mắt nữa rồi.]

Na Tra nắm tay Lạc Ương đi về phía một góc vách đá hơi khuất gió. Vừa liếc mắt qua, Lạc Ương đã nhận ra người mà hắn gọi là “bạn”.

Giữa một đám người với khí chất tầm thường, người kia hiện rõ sự khác biệt: Hơi thở thanh sạch, gần như có thể cảm nhận được rõ rệt.

Chưa kể bên cạnh hắn còn có một con chó.

Chàng trai cao lớn kia vui vẻ vẫy tay chào Na Tra, bên cạnh là con chó săn lông ngắn, đang ngồi xổm, cảnh giác nhìn Lạc Ương. Mũi nó giật giật như đang cố phân biệt mùi hương lạ trên người Lạc Ương.

Na Tra đứng chắn trước mặt Lạc Ương, không nói gì. Con chó lập tức cụp đuôi lại, co rúm người lùi nhanh về sau, trốn sau chân chàng trai, trên mặt hiện rõ biểu cảm ủy khuất như người thật.

Lạc Ương ló đầu ra từ sau lưng Na Tra, tò mò nhìn người thanh niên trước mặt.

Na Tra giới thiệu: “Dương Tiễn.”

Dương Tiễn mỉm cười, đưa tay ra với Lạc Ương: “Lâu lắm không gặp, thỏ con. Nghe Na Tra nói cô gái mất trí nhớ, thật vậy sao?”

Lạc Ương lưỡng lự nhìn sang Na Tra. Hắn cụp mắt, nhẹ gật đầu. Lúc này Lạc Ương mới yên tâm đưa tay ra bắt tay Dương Tiễn.

Tay của Dương Tiễn lớn và rắn chắc, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn. Càng khiến bàn tay nhỏ bé, tái nhợt và thon dài của Lạc Ương trở nên mong manh đến đáng thương.

Lạc Ương chỉ khẽ chạm tay vào lòng bàn tay Dương Tiễn rồi rút lại rất nhanh, tay còn lại thì siết chặt tay Na Tra theo bản năng.

Dương Tiễn gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Ta trông đáng sợ vậy sao? Trước kia chúng ta cũng thân thiết lắm mà.”

Na Tra hơi ngẩng đầu, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, nửa như châm chọc, nửa như đắc ý: “Nàng sợ ngươi.”

Dương Tiễn hiểu ra, bất lực giơ tay dắt Hao Thiên Khuyển, kéo cả hai ra cách một mét, nói với vẻ chịu thua: