Chương 9

"Thơm quá…"

Cô bé nhóm lửa ngồi xổm dưới bếp không kìm được ngẩng đầu, mắt dán chặt vào cả bánh bao lẫn nồi cháo. Cô bé hoàn toàn không hiểu tại sao hương thơm lại có thể đậm đà đến mức này, thơm đến mức người ta chỉ muốn nuốt nước miếng không ngừng.

Lục Nghiên ước lượng thời gian, bảo cô bé tắt lửa, rồi mở xửng hấp lấy bánh bao ra.

Nắp xửng vừa mở, một làn hơi nóng trắng xóa bốc lên, mang theo mùi thơm mềm, béo nhẹ của bột mì, và thêm một tầng mùi thịt thanh, quyến rũ đến khó tả. Tất cả hòa quyện tạo thành một mùi hương khiến người ta chỉ muốn lập tức vồ lấy mà ăn thử, đến mức không nói nên lời.

"Ục…"

Trong bếp vang lên tiếng bụng reo. Lục Nghiên nghiêng đầu nhìn sang, thấy Xuân Hạnh đang đỏ bừng mặt, gãi đầu nói nhỏ:

"Thơm quá… hôm nay em còn chưa ăn sáng…"

Thơm thế này, bao giờ mới được ăn đây?

Mùi thơm thuần túy của bột được hấp bằng lửa lớn, tỏa ra lan khắp căn bếp, quả thực quá dụ người.

Lục Nghiên bảo Xuân Hạnh đưa cho mình một cái đĩa, rồi dùng đũa gắp một chiếc bánh lên nếm thử.

Cơ thể này thật đẹp, môi đỏ răng trắng, đặc biệt là đôi môi đỏ mọng như cánh hoa. Khi đôi môi ấy khẽ cắn lớp vỏ bánh bao trắng mịn, chiếc bánh vỡ ra, lộ ra phần nhân đầy đặn bên trong, bóng dầu nhẹ, màu sắc đẹp đến mê người.

Người đẹp, bánh bao lại thơm, trong khoảnh khắc ấy, cảnh tượng như được phủ vài lớp màu sắc mê hoặc, khiến ai nhìn cũng choáng ngợp, không biết nên nhìn mỹ nhân hay nhìn chiếc bánh bao tỏa hương.

Ngay khoảnh khắc cô cắn một miếng, tất cả trong bếp đều ngửi thấy một mùi thơm rất lạ, mùi thịt béo ngậy nhưng không hề ngấy, hợp với mùi măng và hành gừng, khiến người ta chỉ muốn lao tới giành một chiếc mà ăn ngay cho thỏa nỗi thèm.

Lục Nghiên nếm xong một miếng, cân nhắc hương vị rồi đặt đũa xuống.

Xuân Hạnh lập tức hỏi, giọng đầy mong chờ:

"Tiểu thư, vị thế nào ạ?"

Trong bếp, mọi ánh mắt đều dồn về phía Lục Nghiên. Cô quay đầu lại, chỉ thấy vài đôi mắt đang sáng rực đến mức… như phát ra ánh xanh, nhìn đến rợn người.

Cô mở miệng đánh giá:

"Bột nhào chưa đạt, chưa đủ lực nên vỏ bánh hơi kém. Nhưng may là nguyên liệu tươi, thịt lợn rừng mềm, hương vị tổng thể vẫn ổn."

Trong lòng cô vẫn chưa hài lòng lắm, thân thể này quá yếu, nhào bột không đủ lực, nên vẫn kém một chút, chưa hoàn mỹ. Cô thầm nghĩ: phải luyện sức lại thôi, chứ sau này cầm chảo mà không vững, rơi cái chảo thì thật mất mặt.

Khi cô còn đang suy nghĩ, liếc mắt sang liền thấy Xuân Hạnh và mấy tiểu nha hoàn đang liên tục liếc nhìn đám bánh bao, ánh mắt đầy mong chờ. Lục Nghiên cất lời:

"Chọn vài cái đem đến cho lão gia, phu nhân và các thiếu gia, tiểu thư nếm thử. Phần còn lại, các em chia nhau ăn."

Lập tức, cả gian bếp sáng bừng lên. Hương bánh bao thơm thuần khiết, không hề ngấy, mùi bột chín mềm quyện với vị thịt hấp dẫn khiến họ đã thèm đến mức bụng réo liên tục.

Ba nha hoàn lập tức bưng bánh đi phân phát, bếp rộng lớn thoáng chốc chỉ còn lại Lục Nghiên và thím Từ.



Trước cửa phòng, Xuân Hạnh mang bánh đến cho vợ chồng Lục lão gia

Xuân Hạnh tươi rói nói:

"Đây là bánh tiểu thư Nghiên tự tay làm ạ! Thơm lắm, người bảo em mang đến cho lão gia và phu nhân nếm thử."

"Nghiên nhi làm?"

Lục phu nhân đang chải đầu, nghe vậy mắt sáng rực.

Hai ngày nay, con gái bà thay đổi như thành người khác, không còn lầm lụi trốn trong phòng, ngược lại cứ chui vào bếp. Món nào nó làm cũng khiến bà, người từng nếm đủ sơn hào hải vị, cũng phải cảm thấy thỏa mãn.

Hộp đồ ăn mở ra, bánh bao trắng mịn, tròn trĩnh xếp ngay ngắn trong đĩa, nhìn như mấy món thủ công tinh xảo.

"Đưa đây, ta nếm thử xem!"

Lục lão gia vui vẻ ngồi xuống, nhận đôi đũa, gắp vội một cái rồi bỏ ngay vào miệng, bánh chỉ to cỡ nắm tay trẻ con, đàn ông trưởng thành một miếng là vừa.

Nhưng vừa cắn một cái, ông liền đơ người.

Lục phu nhân thấy thế, còn chưa kịp hỏi thì ông đã gắp tiếp cái thứ hai, bỏ vào miệng vội vã như sợ bị giành mất.