Chương 50

Lúc này trước cửa Thực Mãn Lâu đã đông chật người. Nhiều người không được ăn thịt nai hay gà ăn mày, cứ quay sang hỏi mấy người được ăn như kiểu tự hành hạ bản thân, chỉ mong biết mùi vị thế nào. Và câu trả lời họ nhận được đều giống nhau:

“Thơm!”

“Ngọt!”

Hương vị đầy trong miệng, không chỉ thơm lúc ngửi mà ăn vào càng thơm hơn. Cả đời họ chưa từng ăn miếng thịt nào ngon đến vậy. Nhưng nghĩ kỹ thì… đời họ làm gì có bao nhiêu cơ hội được ăn thịt. Có lẽ… thịt vốn đã thơm thế?

Lục Nghiên cất dao xong, bên ngoài chỉ còn lại vài người đứng trông, còn lại tất cả đều vào trong tửu lâu. Rồi trước bao ánh mắt, cánh cửa lớn của Thực Mãn Lâu ‘soạt’ một tiếng, đóng lại.

Đám đông: “?” Cái gì đây? Sao lại đóng cửa?

Một người trong số nhân viên còn lại mỉm cười nói:

“Trời đông giá rét, tiểu thư nhà tôi thương mọi người, nên bảo chúng tôi nấu một nồi canh xương. Ai cũng có thể lấy một bát ở đây uống cho ấm.”

Được rồi, không có thịt ăn, có bát canh xương nóng hổi cũng đủ ấm lòng người rồi. Trời lạnh thế này mà được uống một bát canh bốc khói, cơ thể như ấm lên hẳn.

Lục Thực đi sát sau lưng Lục Nghiên, vừa đi vừa lo lắng hỏi:

“Chị ơi, bây giờ đóng tửu lâu lại… có phải hơi kỳ không?”

Mới chỉ trưa chứ có muộn đâu.

Lục Nghiên ngồi xuống cạnh lò sưởi. Bên ngoài lạnh đến mức gió thổi đỏ bừng cả gò má. Cô nghĩ thầm, chắc đời này mỗi mùa đông cô đều không muốn rời xa bếp lửa nữa.

“Đã muốn để Tụ Tiên Cư bán rẻ lấy tiếng, thì cứ để họ bán. Xem thử họ diễn một mình được bao lâu. Hơn nữa, đồ ăn mà dễ có quá thì người ta lại thấy rẻ mạt. Chỉ có những thứ khó ăn được mới khiến người ta nhớ mãi không quên.”

Đó là kinh nghiệm cô rút ra từ kiếp trước khi còn ở trong hoàng cung. Là đầu bếp bên cạnh Hoàng hậu, ai muốn được ăn món cô làm đều khó như hái sao. Chính vì càng ăn không được, họ càng thèm khát, càng ghi nhớ.

Lục Thực gật gù, hiểu hiểu mà cũng không hẳn hiểu, lại hỏi:

“Nhưng làm sao chị biết bọn họ đang ở đâu? Còn bảo em đưa đồ ăn đến tận nơi.”

Lục Nghiên liếc cậu một cái:

“Lúc em còn đang chạy lăng xăng trong bếp, chị đã bảo Lý Hạc đi canh mấy trà lâu rồi.”

Lục Thực tròn mắt kinh ngạc. Lục Nghiên bật cười:

“Dù sao nhà họ Lục cũng coi như danh môn. Thực Mãn Lâu mở cửa lại, sao bọn họ có thể không động tĩnh chứ?”

Trong giới thương nhân, quan hệ lợi ích chằng chịt, nhất là tầng lớp thượng lưu. Nhà nào chẳng có dính líu với mấy nhà khác? Nhà họ Lục có còn đáng để giữ quan hệ hay không, người ta tất nhiên sẽ tìm cách dò hỏi.

Đừng nhìn Lý Hạc bề ngoài bình thường, nhưng nhân mạch cực rộng, quen biết đủ loại người hầu trong thành. Thế nên khi cô bảo hắn đi điều tra, mấy vị kia đang ngồi ở trà lâu nào, hắn nhanh chóng nắm rõ.

Lục Nghiên đưa tay chạm nhẹ vào con chim nhỏ cạnh lò sưởi. Đừng thấy nó to xác đen sì vậy, ý chí sinh tồn lại cực mạnh. Sưởi một lúc bên lửa là ấm lại, cái mỏ đang vô thức cọ cọ, đúng là sống lại thật rồi.

Cô bảo Xuân Hạnh rót ít nước cho nó uống. Con vật nhỏ mở mắt, đôi mắt xanh lục sáng như hai viên đá quý tí hon.

“Con gì lạ vậy, xấu quá trời.”

Lục Thực liếc qua là chê ngay:

“Chị mà thích nuôi chim, để em sai người bắt cho chị chim khách hay họa mi. Thứ đó mới đẹp, hót nghe còn hay. Chứ cái con đen sì này thì đẹp nổi gì.”

Lục Nghiên lấy nắm kê để một bên, nghe vậy chỉ thản nhiên nói:

“Ngày nào em cũng chạy ngoài đường, thì ra toàn chơi mấy trò này à?”

Lục Thực: “…” Bị chị đâm đúng chỗ đau nên nghẹn họng.