Lời này khiến sắc mặt cha mẹ Lục lập tức thay đổi, vì đây là lần đầu tiên họ nghe đến chuyện đó.
Lục Nghiên khẽ mím môi. Đúng là tai nạn của nguyên chủ có liên quan đến người tên Cố Thành kia.
Từ nhỏ cô đã biết mình có một vị hôn phu. Năm ngoái, khi Cố Thành du học về nước, anh ta đến nhà họ Lục một lần vì phép lịch sự. Hai người gặp mặt, Cố Thành anh tuấn nho nhã, chỉ một ánh nhìn đã khiến cô gái trẻ đem lòng thương nhớ.
Chỉ tiếc, “thϊếp có tình mà lang vô ý”. Lần này, khi được bạn học mời dự tiệc, cô vô tình thấy Cố Thành và Diệp tiểu thư đứng cạnh nhau, cử chỉ thân mật, trai tài gái sắc, thật xứng đôi. Mà vị hôn thê chính thức của Cố Thành là cô lại bị biến thành trò cười ngay giữa bữa tiệc.
Nguyên chủ chịu đả kích nặng nề, trong lòng u uất, tránh mặt hai người, một mình ra vườn sau hít thở. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra, ngay cả cô cũng không có ký ức đó. Khi được người ta phát hiện, cô đã đập đầu, ngã xuống hồ, toàn thân lạnh ngắt, tim không còn đập. Ai nấy đều tưởng cô đã chết, nào ngờ sau đó lại sống lại một cách kỳ diệu.
“Hy vọng cô ấy không sao… À phải, hôm nay đôi khuyên tai đó thật hợp với em đấy…”
Khi nghe tin có một vị khách gặp chuyện, Cố Thành chỉ thản nhiên buông ra một câu như vậy rồi quên luôn.
“Bao nhiêu năm nay, chị bị người ta chế giễu không biết bao nhiêu lần vì cái hôn ước này rồi!” Lục Thực nói tiếp.
Nghe xong, Lục phu nhân vừa giận vừa đau lòng, nhìn con gái: “Sao con không nói cho mẹ biết?”
Lục Nghiên cúi đầu, giọng bình thản: “Chuyện này là do con không đủ bản lĩnh thôi…”
Nhưng cô cũng không thể nói rằng mình không trách Cố Thành.
Người khác có thể không biết, nhưng cô biết rõ cô gái yếu đuối, nhạy cảm ấy đã mất mạng vì Cố Thành. Khi được phát hiện, cô ấy đã hoàn toàn tắt thở.
Dù chưa gặp Cố Thành, trong lòng Lục Nghiên đã sẵn mang sự chán ghét.
Lục lão gia thương con gái, thở dài: “Ép duyên chẳng bao giờ có kết quả tốt. Nếu Cố Thành thật sự không muốn, chúng ta cũng không ép được. Nhưng Tiểu Nghiên, con nghĩ sao?”
Lục Nghiên ngẩng đầu, từng chữ rõ ràng: “Con không thích cuộc hôn nhân này. Dù Cố Thành có giỏi đến đâu, anh ta cũng không phải người của con. Anh ta đã có người trong lòng, con hà tất phải chen vào, làm kẻ thứ ba?”
Huống chi, cô vốn chẳng ưa gì Cố Thành, mà còn mang món nợ sinh mạng của nguyên chủ. Điều đó đã định rằng giữa cô và hắn chỉ nên là người xa lạ.
Nghe vậy, Lục lão gia gật đầu: “Cuộc hôn nhân này vốn do ông cụ định ra, hai nhà cũng từng là chỗ thân tình. Bao năm qua, dù tình cảm phai nhạt, mỗi dịp lễ tết, nhà họ Cố vẫn gửi quà đầy đủ… Nhưng giờ thời thế khác rồi. Nếu con không muốn, thì thôi, hủy hôn cũng được!”
Mười mấy năm trước, nhà họ Lục đang hưng thịnh, khi đó chính nhà họ Cố mới là bên trèo cao. Giờ thì thế đã đổi, đời đã xoay.
Dù có chút tiếc, nhưng nhìn chung, Lục lão gia vẫn thương con gái hơn hết.
“Chọn ngày nào đó rồi sang nhà họ Cố để từ hôn đi.” Ông nói.
Lục Nghiên có hơi bất ngờ.
Rõ ràng trong thời gian cô chưa xuyên đến, nhà họ Lục đã gặp biến cố lớn. Gia nhân trong phủ bị cho nghỉ gần hết, chỉ còn lại vài người cần thiết như dì Từ. Với hoàn cảnh này, cô cứ nghĩ cha mẹ sẽ vì lợi ích mà cố giữ mối hôn sự này, bởi có nhà họ Cố làm chỗ dựa chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho nhà họ Lục.
“Cha, mẹ… con cảm ơn hai người.”
Câu cảm ơn này, Lục Nghiên nói ra từ tận đáy lòng.