Chương 49

“Ngon quá!”

“Tuyệt!”

Những ai ăn được thịt nai đều thỏa mãn khỏi phải nói. Nhìn nét mặt của họ là biết ngay món trên tay thực sự rất ngon, ngon đến mức nào thì không rõ, nhưng chắc chắn là rất ngon.

Thế là những người chưa được ăn lại càng tò mò hơn nữa. Họ nuốt nước miếng liên tục, muốn rời đi cũng chẳng nỡ. Không được ăn, đứng đây ngửi mùi thôi cũng đã thấy đáng rồi.

Bộ xương nai cuối cùng được Lục Nghiên bảo người đập vụn, rồi tiện tay bỏ hết vào chiếc nồi lớn bên cạnh.

Cô quay lại bới con gà ăn mày trong đống lửa. Lớp bùn bên ngoài đã khô nứt, chỉ khẽ gõ là vỡ, để lộ con gà được bọc lá sen bên trong, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Nguyên liệu nhồi trong bụng gà đã được hầm mềm. Lục Nghiên múc một thìa ra, từng hạt nếp căng bóng, thấm đẫm tinh túy của cả con gà, hạt nào hạt nấy đều rõ ràng, long lanh. Khói nóng phả lên mặt, xen giữa là nấm hương bằm và quả trứng luộc được cắt đôi đặt trên cùng, phần lòng đỏ vàng óng, lại còn là trứng hai lòng.

Lục Nghiên lấy củ cải trắng, thoáng chốc đã tỉa thành vài bông mẫu đơn trắng muốt đặt lên trên làm trang trí, rồi rắc thêm ít măng chua thái nhỏ.

Con gà hầm xong được đặt sang bên. Mùi thơm thanh mát của lá sen hoàn toàn ngấm vào thịt, khiến món ăn không hề bị ngấy.

Cô cầm dao lóc thịt, động tác thuần thục đến mức khiến người ta xem thôi cũng hoa cả mắt. Soạt soạt soạt, thịt tách khỏi xương, rơi xuống đĩa gọn gàng.

Đến đây thì chẳng còn ai nghi ngờ tay nghề của Lục Nghiên nữa. Những người vốn hoài nghi cũng chỉ còn lại sự tò mò muốn biết cô còn có thể làm ra thứ gì.

Phần xương gà cuối cùng cũng bị Lục Nghiên bỏ vào nồi lớn, thêm gừng, tỏi, ớt. Lửa lớn nổi lên, nồi canh trắng sữa lập tức sôi ùng ục, mùi thơm của xương nhẹ nhàng bay ra, lan khắp không gian.

Thơm! Thật sự rất thơm!

Khác với nai, một con gà rừng thì thịt chẳng được nhiều, lóc ra cũng chỉ được một đĩa nhỏ, chỉ đủ cho vài người nếm thử.

“Mỗi người chỉ được một miếng.”

Lục Thực giơ một ngón tay nhấn mạnh. Bên cạnh đã chuẩn bị sẵn que tre nhỏ, ai muốn ăn thì cầm que chọc lấy một miếng.

Hương của gà ăn mày đã lan khắp phố Chu Tước. Nhiều người chưa kịp ăn sáng, bụng đói cồn cào, vừa đi vừa thì thầm không biết nhà ai lại nấu món gì mà thơm đến vậy, mà nghe như… mùi thịt nữa chứ.

Thời này, không ít người quanh năm khó mà thấy được miếng thịt. Ngửi được mùi này, có người muốn khóc vì thèm. Mà mấy người được nếm… cũng suýt khóc thật. Ngon đến mức khiến người ta không biết nói gì ngoài hai chữ “trời ơi”.

Thịt gà mềm, vừa mềm vừa ngọt, không hề bị khô. Một miếng nhỏ thôi mà đầy ắp vị tươi, thơm. Vấn đề là… mỗi người chỉ được đúng một miếng, chưa kịp thưởng thức kỹ đã hết, chỉ còn sót lại một chữ “thơm” vấn vít.

Lục Nghiên cầm khăn lau sạch lưỡi dao. Bàn tay trắng mịn dưới ánh thép đen sáng ánh lên lại càng đẹp nổi bật. Chính đôi tay này vừa tạo ra những món ăn ngon đến mức khó tin, khiến ai nhìn cũng phải thầm kinh ngạc.

Phần nhân nhồi trong gà rất nhiều, thế nên nếp lấy ra được hẳn một bát lớn. Mà thịt gà đã ngon như thế, thì cơm nếp thấm đầy nước thịt chắc chắn còn mỹ vị hơn nữa.

Cơm được chia thành nhiều bát nhỏ. Lục Nghiên gọi Lục Thực đến nói vài câu. Cậu ngẩn ra, theo bản năng nhìn quanh một lượt, rồi gật đầu, gọi người mang hết những bát cơm đó đi.

Lục Nghiên lau dao thật cẩn thận rồi cất vào hộp. Những con dao này đều là cô đặt người rèn riêng, dùng vừa tay nhất.