Dáng vẻ thế kia giống hệt một tiểu thư nhà quyền quý chuẩn bị đi dự tiệc, khí chất tao nhã cao sang, từng động tác đều toát ra vẻ thanh lịch. Nhìn cô chẳng ai nghĩ cô phải cầm vá bếp, chứ đừng nói đến chuyện thắt tạp dề đứng nấu nướng.
Nhưng đối diện những ánh nhìn tứ phía, Lục Nghiên chẳng để lộ chút dao động, mi mắt không nhúc nhích. Cô chỉ lặng lẽ xắn tay áo lên và bắt đầu xử lý con nai trên giá nướng.
“Xèo…”
Con nai rừng trên lửa dần chuyển sang màu vàng óng, lớp mỡ bên ngoài bắt đầu sôi lăn tăn, tụ lại rồi nhỏ tí tách xuống đống lửa, phát ra âm thanh rất rõ ràng. Chỉ một giọt mỡ thôi mà như nhỏ thẳng vào tim người ta, thơm đến mức cả lòng ngực cũng bị lay động.
Con dao nhỏ sắc bén xoay nhẹ hai vòng trong tay, ánh bạc loé lên. Lục Nghiên dùng dao khứa nhẹ vài đường lên thịt để nó chín đều hơn và thấm gia vị tốt hơn.
Cô lấy ra một hũ gia vị, dùng cọ quét đều lên mặt thịt. Trong khoảnh khắc ấy, mùi thơm lập tức bùng nổ mạnh hơn gấp mấy lần. Đúng nghĩa “hương lan mười dặm”, cả con phố Chu Tước như đều ngửi thấy.
“Mùi gì mà thơm dữ vậy?”
“Trời đất ơi, tôi nuốt nước miếng luôn rồi…”
“Thơm thật…”
“Ực!”
Trong một giây yên tĩnh, tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ mồn một. Nhưng không ai truy xem là của ai, vì mọi người đều đang âm thầm nuốt nước miếng.
“Thơm quá chị ơi, ăn được chưa?”
Lục Thực vừa ăn sáng không lâu, nhưng nghe mùi này cậu cảm giác mình có thể ăn cả… một con nai.
Lục Nghiên cắt vài lát thịt mỏng đưa cho cậu: “Chưa chín hẳn đâu, nhưng em nếm thử đi.”
Lục Thực gật đầu lia lịa, không hề ngại ánh mắt như thiêu đốt của đám đông, gắp ngay một miếng cho vào miệng.
Thơm!
Vừa cắn một miếng, Lục Thực cảm động đến mức muốn rơi nước mắt. Ngon thật sự!
Phần thịt Lục Nghiên cắt cho cậu là lớp ngoài. Lớp da bên ngoài nướng vàng óng, giòn nhẹ, vào miệng là mùi thơm lan ra ngay lập tức. Gia vị đã thấm đều vào từng thớ thịt mềm, kết hợp lại tạo nên hương vị đậm đà, phong phú đến mức đầu lưỡi như được vỗ về.
Lưỡi của một kẻ kén ăn như cậu được thỏa mãn hoàn toàn, trên mặt Lục Thực hiện rõ vẻ hạnh phúc đến vô lý. Người ngoài nhìn mà chỉ muốn… đánh cậu một trận. Mùi đã đủ khiến người ta cồn cào rồi, còn bày ra vẻ sung sướиɠ quá mức như vậy, đúng là đáng ghét!
Con nai tiếp tục nướng trên lửa, Lục Nghiên xoay sang chiếc bếp dã chiến vừa dựng, lấy mấy con gà rừng đã sơ chế ra. Cô hơ nhẹ trên lửa để đốt sạch lớp lông tơ, rồi bắt đầu nhặt sạch, mổ bụng xử lý.
Nhìn mâm nguyên liệu trên bàn, cô dường như chẳng cần suy nghĩ, tiện tay nhét vào bụng gà nào là nấm hương, nếp, cả trứng gà. Nhồi xong, cô khâu phần bụng lại, phết thêm gia vị bên ngoài, rồi dùng lá sen lớn bọc lại. Vì mùa này không có lá sen tươi nên cô dùng lá sen khô đã ngâm mềm. Cuối cùng, cô lấy bùn trét kín toàn bộ con gà.
Nhìn động tác của cô, có người thấp giọng thì thầm:
“Cách làm này… chẳng phải là làm gà ăn mày sao?”
“Chắc là vậy… Nhưng nói đến gà ăn mày, phải kể đến gà ăn mày của Tụ Tiên Cư là chuẩn nhất. Tôi từng ăn một lần, cái hương vị đó đúng là…”
“Không biết Lục tiểu thư làm ra gà ăn mày sẽ có mùi vị thế nào. Chà… nhìn cái món thịt nướng kia thôi… Trời ơi, không biết cô ấy làm kiểu gì mà mùi thơm muốn chết người!”
Món gà ăn mày thì ai cũng quen thuộc, đặc biệt là công đoạn trét bùn bên ngoài rồi vùi vào đống lửa mà nướng, gần như là biểu tượng của món ăn này. Dù nhiều nơi làm gà ăn mày, nhưng chỉ có gà ăn mày của Tụ Tiên Cư mới khiến người ta tấm tắc khen mãi. Nghĩ đến chuyện Tụ Tiên Cư chơi chiêu hôm nay, mọi người chợt hiểu ra nhà họ Lục rõ ràng đang đối đầu trực diện với Tụ Tiên Cư.