Chương 43

Lục Nghiên và Lục Thực ngồi cùng cha ở tầng hai ăn sáng. Cửa sổ mở rộng, chẳng ai ngại cái lạnh. Từ vị trí này có thể nhìn thẳng xuống cửa chính của Thực Mãn Lâu, chỉ cần có người bước vào là họ thấy ngay.Tim cha Lục cứ treo lơ lửng, thấp thỏm không yên.

“Ai… mong là mọi chuyện suôn sẻ.”

Ông thở dài.

Lục Nghiên đưa đôi đũa cho ông, nhẹ giọng:

“Cha đừng lo. Những gì cần chuẩn bị chúng ta đều làm rồi. Giờ còn sớm, chưa có khách cũng là bình thường thôi.”

Cha Lục hiểu chứ. Thực Mãn Lâu đâu phải quán bán bữa sáng, giờ này ai lại đến ăn?

Đang nói dở thì đúng là có người đẩy cửa bước vào. Cùng với luồng khí lạnh ngoài trời, từ xa đã thấy bóng dáng người đó trong quân phục.

Trong toàn bộ thành Lục Thủy, trừ binh lính nhà họ Cố, chỉ còn lại đội trị an. Không biết người đến là ai?

Cha Lục nheo mắt nhìn kỹ, có vẻ hơi không chắc chắn:

“Hình như là lính của nhà họ Cố…”

Lính Cố gia mặc đồ thống nhất, nghe nói là do Cố tứ gia tự thiết kế. Phong cách mang chút ảnh hưởng của nước Y, gọn gàng, mạnh mẽ, khiến người mặc vừa oai vừa đẹp, vai rộng, chân dài. Trong tất cả quân phục của Trung Hoa Dân Quốc, quân phục Cố gia được đồn là đẹp nhất.

Lục Nghiên đặt đũa xuống:

“Con xuống xem thử.”

Cha Lục lập tức đứng lên:

“Cha đi với con.”

Lục Thực đang say mê ăn mì, vốn chẳng định đi. Nhưng thấy cha với chị đều đứng dậy, anh đành nhét vội nửa quả trứng muối vào miệng rồi chạy theo.

Vừa xuống dưới, họ đã thấy Hứa thúc đang trò chuyện với vị quân nhân ấy. Nhìn kỹ thì đúng là rất quen mặt.

“Ông chủ, đại tiểu thư, nhị thiếu gia!”

Hứa thúc thấy họ xuống liền giới thiệu:

“Vị này là phó quan bên cạnh Cố tứ gia…”

Cha Lục nghe vậy thì mắt sáng lên:

“Thì ra là Trương phó quan…”

Ông vội bước xuống chào hỏi.

Lục Nghiên không nói gì, chỉ khẽ hành lễ với Trương phó quan. Tuy cô không mở lời, nhưng người đứng ra nói chuyện vẫn là cha cô. Dẫu vậy, khí chất của cô lại nổi bật đến mức khó mà bỏ qua được.

Trương phó quan không nhịn được liếc nhìn cô một cái. Vị đại tiểu thư này… khí chất đúng là đặc biệt.

Anh ta lên tiếng trước, giọng ôn hòa:

“Lục lão gia, hôm nay tôi nhận lệnh của Tứ gia đến chúc mừng Thực Mãn Lâu khai trương trở lại. Tứ gia sáng nay phải lên đường đi xa, không có thời gian ghé thăm, nên bảo tôi đến thay mặt.”

Thực Mãn Lâu gửi thiệp mời đến toàn bộ bạn cũ, trong đó đương nhiên có nhà họ Cố. Nhưng không ai ngờ Cố tứ gia lại để phó quan đích thân đến chúc mừng. Quá mức nể mặt rồi.

Cha Lục liền niềm nở:

“Trương phó quan đã ăn sáng chưa? Chuyện lần trước tôi vẫn chưa kịp cảm ơn cậu…”

Hai người vừa nói chuyện vừa tiến lại gần nhau.

Lục Nghiên nhìn trời còn chưa sáng hẳn, đột nhiên hỏi:

“Trương phó quan, trời còn sớm thế này… không biết Tứ gia đã ăn sáng chưa?”

“Cái này…”

Cô đột nhiên hỏi, phó quan hơi khựng lại, vẻ mặt lộ chút bối rối.

Nhìn thế là đủ hiểu.

Lục Nghiên nói:

“Vậy làm phiền phó quan đợi một lát. Tôi vừa hấp một mẻ bánh bao, nhờ anh mang cho Tứ gia dùng tạm.”

Phó quan càng do dự hơn, nhưng chưa kịp nói gì thì Lục Nghiên đã xoay người bước vào bếp.