Lục Thực im lặng. Cậu từng thấy cô chị này vụng về nấu ăn lén lút trong bếp, còn từng nếm thử một lần, và khi ấy cậu đã thề sẽ không bao giờ ăn đồ chị nấu nữa. Ai ngờ hôm nay lại bị choáng váng bởi hương vị này.
Không ngờ, chị gái mình lại có thể nấu ngon đến thế!
Lục Thực trong lòng tiếc hùi hụi. Bao nhiêu năm qua, cậu đã bỏ lỡ biết bao món ngon của đời mình!
Sau khi chuẩn bị xong bữa sáng, Lục Nghiên rửa tay, thay quần áo rồi ra phòng ăn cùng mọi người.
Lục Thực và những người khác đã đợi sẵn, phần họ ăn trong bếp ban nãy chỉ đủ “lót dạ”.
Lúc ăn, Lục lão gia bỗng nhớ ra chuyện gì đó, nói:
“Tiểu Nghiên hồi phục rồi thì cũng nên đi học lại. Trường con dạy cái gì ấy nhỉ… à, tiếng D gì đó phải không…”
Ông nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra, rồi nói tiếp:
“Cố Thành cái thằng đó đang du học ở nước D đấy. Vừa hay, con học cho giỏi vào, sau này hai đứa cưới nhau cũng có chuyện mà nói.”
Nghe vậy, ánh mắt Lục Nghiên khẽ lóe sáng, không nói gì. Còn Lục phu nhân thì hơi nhíu mày.
“Cố Thành à…” Bà khẽ nói, rồi chau mày tiếp: “Cái hôn sự này, tôi thấy nó... hình như không mặn mà cho lắm đâu.”
“Con xem, nó du học về mà mới ghé nhà có một lần, sau đó lại còn dính lấy cô Diệp nào đó, chẳng hề quan tâm đến cảm nhận của Tiểu Nghiên.”
Nói đến đây, Lục phu nhân càng tức:
“Con xem ngoài kia người ta đồn gì chưa? Họ nói nhà họ Lục chúng ta muốn trèo cao, nhưng nhà họ Cố lại chẳng thèm để mắt tới. Cố Thành đó, rõ ràng chẳng coi nhà ta ra gì!”
Hai nhà vốn có hôn ước từ nhỏ, giờ Cố Thành lại tỏ thái độ như vậy chẳng khác nào dẫm lên mặt Lục Nghiên, mà cũng là dẫm lên thể diện cả nhà họ Lục.
Đó là nói nhẹ đi rồi. Nhìn cái kiểu của cậu ta, chẳng khác nào viết to trên mặt “Tư tưởng mới, phản đối hôn nhân sắp đặt”.
Lục lão gia trầm giọng nói: “Đó là chuyện cha mẹ sắp đặt, do mai mối định đoạt. Cho dù nó không muốn, nhà họ Cố cũng sẽ không để nó làm càn!”
Lục phu nhân gắt lên: “Thế còn Tiểu Nghiên nhà ta thì sao? Chưa cưới đã bị chán ghét, nếu thực sự gả qua đó thì cuộc sống biết sẽ khổ thế nào! Tôi không đồng ý cuộc hôn sự này!”
Dù sao đi nữa, Lục phu nhân vẫn là người thương con nhất.
Lục lão gia do dự một lúc rồi nói: “Nhưng đó là nhà họ Cố đấy! Một mối tốt như vậy, có soi đèn khắp nơi cũng khó mà tìm được. Tiểu Nghiên gả sang đó, chẳng phải sẽ là thiếu phu nhân sao? Cả đời ăn sung mặc sướиɠ, không phải lo gì nữa.”
Hiện nay, Trung Quốc đang trong thời loạn lạc, bên ngoài thì có kẻ thù rình rập, những nước khác chỉ chực cắn một miếng từ cơ thể yếu ớt của họ. Thời thế rối ren, chỉ người cầm súng mới có tiếng nói.
Mà nhà họ Cố chính là thế lực quân phiệt lớn nhất miền Nam, gần như vua con của vùng đó, là bá chủ một phương ở tỉnh S.
Cố Thành là cháu đích tôn của người đang nắm quyền trong nhà họ Cố, cũng là người trẻ nhất trong thế hệ ấy. Cuộc hôn sự này, nói thẳng ra thì nhà họ Lục đang trèo cao, bên ngoài không biết có bao nhiêu người phải ganh tỵ với mối nhân duyên này.
Nghe đến đây, Lục phu nhân cũng hơi dao động. Ngoại trừ thái độ của Cố Thành, thì quả thật đây là một mối tốt. Nhà họ Cố vừa có quyền vừa có thế, Tiểu Nghiên gả qua đó ít nhất cũng không phải chịu khổ.
“Nhưng tại sao phải gả chị cho Cố Thành? Cả tỉnh S ai mà chẳng biết Cố Thành có cô bạn thân như tri kỷ là Diệp tiểu thư. Sau này chị gả sang, chồng đã không thương, cha mẹ chồng lại đứng về phía con trai, chị ấy làm sao mà sống yên ổn được?”
Lục Thực bỗng mở miệng, chẳng thèm che giấu sự ghét bỏ của mình với Cố Thành. Cậu liếc nhìn Lục Nghiên rồi nói tiếp: “Hơn nữa, nếu không phải vì Cố Thành, thì sao chị lại ngã xuống hồ suýt mất mạng lần đó?”