Chương 38

Bên kia đường, trong một phòng trà đối diện, có một nhóm người đang bàn chuyện. Một người đàn ông đứng cạnh cửa sổ bỗng lên tiếng:“Tứ gia, đó là đại tiểu thư và nhị thiếu gia nhà họ Lục.”

Một ngày gặp hai lần, đúng là trùng hợp kỳ lạ.

Người đàn ông ngồi trên ghế vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, dường như không mấy hứng thú với hai chị em nhà họ Lục. Anh mặc quân phục chỉnh tề, càng tôn lên đôi vai rộng, eo thon, đôi chân dài thẳng tắp, đẹp trai đến mức khó tin.

Phía sau có người không nhịn được bật cười:

“Ha, sao đại tiểu thư nhà họ Lục nhìn thú vị thế nhỉ?”

“Đúng đó, buồn cười thật. Trang sức phấn son chẳng đoái hoài, lại chạy đi mê mỗi… thịt heo.”

Cố tứ gia không nói gì, chỉ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống đường phố dưới chân.

Dưới kia xe cộ đông đúc, người qua lại tấp nập. Nhưng anh chỉ liếc một cái là thấy ngay Lục Nghiên giữa đám đông.

Cô không đội mũ, gương mặt trắng trẻo xinh đẹp lộ ra hoàn toàn. Không mặc sườn xám hay váy Tây mới thịnh hành, mà chỉ mặc áo bông truyền thống, trùm kín người đến mức chẳng thấy chút dáng vẻ thon thả nào, trông như một… quả cầu tròn.

Không biết nếu chọc nhẹ một cái, có lăn đi luôn không.

Nhưng nhìn là biết cô rất sợ lạnh.

Đôi mắt Cố tứ gia lặng lẽ dừng trên cô gái đang xách một túi tôm lớn, vừa quan sát vừa hơi kinh ngạc.

Cô gái này, trông có vẻ tính cách hoạt bát hơn anh tưởng.



Lục Nghiên đứng trước sạp bán hải sản nhìn tôm. Ông chủ sạp rụt tay trong áo, nhiệt tình giới thiệu:

“Đám tôm này tôi vớt từ sông Lăng Thủy đấy, tươi lắm.”

“Tôm sông Lăng Thủy?” Lục Thực ghé sát lại:

“Tôm đó khó bắt lắm mà.”

“Đúng rồi, tôi phải canh từ nửa đêm mới tóm được một mớ đó.”

Ông chủ đắc ý.

Sông Lăng Thủy là con sông nổi tiếng gần Lục Thủy Thành, nước chảy từ vách núi ra, trong vắt, phù hợp để pha trà, nấu rượu.

Thỉnh thoảng ở cuối dòng sông sẽ có cá tôm từ khe núi bơi ra. Loại cá tôm đó nổi tiếng ngon tuyệt, nhưng hiếm khi xuất hiện.

Lục Nghiên nhìn qua, tôm rất tươi, con nào con nấy to đều, đúng là vận may hiếm gặp. Cô nói ngay:

“Tôi lấy hết chỗ này.”

“Được ạ!”

Ông chủ cười tít mắt. Từng này tôm bán ra được ba đồng đại dương, đủ cho cả nhà ông ăn một cái Tết thật no đủ.

“Khoan đã!”

Vừa trả tiền xong, phía sau vang lên một giọng nữ lạnh lùng. Lục Nghiên quay đầu, một cô gái mặc váy Tây, khoác áo choàng đỏ đi nhanh về phía họ.

Cô gái trẻ tuổi, mang giày cao gót kêu cộc cộc, tóc uốn xoăn thời thượng, da trắng môi đỏ, ăn mặc vô cùng tân thời và xinh đẹp.

“Ông chủ, chỗ tôm này tôi muốn mua hai cân.”

Cô ta đứng cạnh Lục Nghiên, nói luôn.

Ông chủ ái ngại đáp:

“Tiểu thư đến muộn rồi. Cô này vừa mua hết rồi.”

Cô gái nhíu mày, lúc này mới nhìn sang Lục Nghiên, và ngay lập tức trong mắt cô ta ánh lên vẻ sửng sốt.

Lục Nghiên cảm thấy có gì đó lạ lạ. Ánh mắt kia, rõ ràng nhận ra cô.

Nhưng bản thân cô cũng thấy đối phương hơi quen quen…

“Lục đại tiểu thư …”

Cô ta gọi một tiếng, biểu cảm hơi kỳ lạ.

Lục Nghiên chỉ gật đầu nhẹ:

“Ừm.”

Cô gái cau mày sâu hơn:

“Lục tiểu thư, không nhận ra tôi sao?”

Lục Nghiên hỏi lại rất bình tĩnh:

“Tôi cần phải nhận ra cô à?”

Trong khoảnh khắc đó, biểu cảm trên mặt cô gái kia biến đổi liên tục. Từ kinh ngạc, tức giận, đến khó tin, rõ ràng cảm xúc dao động rất mạnh.