“Lục Thực, mau nhìn cái nồi này đi! Chất liệu tốt quá, dùng cái này nấu ăn nhất định sẽ ngon!”Lục Nghiên hai mắt sáng rực, nhấc cái nồi đất lên như báu vật.
Người bán hàng cười tươi kể:
“Nồi đất nhà tôi toàn làm thủ công, truyền từ đời ông nội để lại, bảo đảm là nồi tốt… Tôi nói thật, nấu ăn thì nồi ngon là điều quan trọng nhất.”
“Ngài nói chí lý quá!”
Lục Nghiên vô cùng tán đồng, cúi xuống trao đổi với bác bán nồi về… tầm quan trọng của một cái nồi trong sự nghiệp nấu nướng.
Lục Thực đứng bên, khoé môi giật giật. Chị ơi… chị mua nhiều nồi như thế làm gì? Chị định mỗi ngày dùng một cái sao?
Sau khi say sưa thảo luận với ông lão bán nồi suốt nửa ngày về việc nồi quan trọng thế nào đối với món ăn, cuối cùng Lục Nghiên mới luyến tiếc trả tiền mua mấy cái nồi rồi rời đi.
Cô còn mang vẻ mặt rất “mua được hời”:
“Vài cái nồi này mà chỉ có năm mươi đồng tiền, đúng là rẻ thật.”
Khóe miệng Lục Thực giật mạnh:
“Chị với một ông bán nồi mà cũng nói chuyện lâu được như vậy.”
Quan trọng là nhìn còn hợp nhau đến lạ!
Lục Nghiên nghiêm túc đáp:
“Ông ấy đúng là người có tay nghề thật sự. Nồi làm rất tốt… cái này gọi là nghệ thuật!”
Nghệ thuật… đây là từ mới cô vừa học gần đây.
“Làm nồi mà cũng gọi là nghệ thuật?” Lục Thực lắc đầu, không hề cảm thấy nó dính dáng gì tới nghệ thuật.
“… Học sâu, học đúng, đạt đến một cảnh giới nhất định, thì đó chính là nghệ thuật.”
Lục Nghiên nói tiếp:
“Mục tiêu của chị là khiến việc nấu ăn đạt đến cảnh giới của nghệ thuật.”
Lục Thực vẫn lắc đầu. Chị nói gì vậy trời?
Lục Nghiên xoa đầu em trai:
“Không sao. Về nhà chị làm chè hồ đào cho em ăn.”
“… Hở?” Lục Thực ngơ ngác.
Lục Nghiên suy nghĩ một chút rồi bổ sung:
“Nghe nói óc chó bổ não.”
Lục Thực: “…” Ý chị là đầu óc em… thiếu hàng?
Đường phố thứ gì cũng có. Lục Thực nghĩ chị gái không thích vàng bạc ngọc ngà thì chắc chắn sẽ thích phấn son.
Ai ngờ vừa hỏi giá:
“Đây là phấn hoa đào, đánh lên sẽ trắng hồng tự nhiên, chỉ một đồng đại dương thôi!”
Lục Nghiên lập tức cau mày:
“Đắt quá…”
Lục Thực bèn lấy chút phấn bôi lên má chị:
“Nhưng mà nhìn cũng đẹp thật mà.”
Lục Nghiên chớp chớp mắt:
“Nhưng mà một đồng đại dương… với lại phấn ở nhà vẫn còn chưa dùng hết.”
Lục Thực bất mãn:
“Chị đẹp như vậy thì phải chăm chút chứ! Đẹp nhất cả tỉnh S luôn!”
Cuối cùng vẫn mua hai hộp phấn. Nhưng Lục Thực đang tính toán xem còn tiền mua gì thì ngoảnh lại… Chị gái biến mất.
“Người đâu rồi?!”
Dầu Muối chỉ tay:
“Tiểu thư bên kia.”
Lục Thực nhìn theo, phát hiện chị gái đang ở… một quầy thịt!
“Lục Thực! Mau xem, thịt bò chỗ này rẻ quá! Ba đồng tiền một cân, mua hết chỉ tốn một đồng đại dương!”
Lục Thực: “…” Hồi nãy còn chê phấn một đồng đại dương là đắt…
“Lục Thực, tôm chỗ này cũng rẻ, năm mươi đồng tiền một cân!”
“… Cái củ sen này nhìn cũng ngon… ủa bên kia có bộ nồi nhìn đẹp quá…”
Lục Thực nhìn chị gái mình, chỉ thấy hai mắt cô lấp lánh như sao trời. Cái này cũng muốn mua, cái kia cũng muốn mua, mà toàn là nguyên liệu nấu ăn và nồi chảo.
Thì ra chỉ cần là đồ ăn… thì không bao giờ đắt!