Cuối cùng Lục Nghiên cũng tìm được bóng dáng người đàn ông kia trong đám đông. Vạt áo khoác đen phấp phới trong gió, thân hình cao lớn, khí chất nổi bật tựa như hạc đứng giữa bầy gà. Chỉ cần nhìn là biết, đây là một người xuất sắc, quyền thế, và ở vị trí cao.“Chị, chị nhìn gì thế?”
Lục Thực nhìn theo ánh mắt chị, không thấy gì đặc biệt nên lại cúi đầu hỏi.
Lục Nghiên khẽ cụp mắt:
“Không có gì.”
“Cô gái, thật xin lỗi. May là cô không bị thương, nếu không tôi thật sự…”
Anh chàng đi xe đạp vẫn đầy áy náy.
Lục Nghiên mỉm cười:
“Tôi không sao đâu. Anh đừng áy náy nữa. Chỉ là lần sau đi xe nhớ chạy chậm lại, kẻo đυ.ng phải người thì nguy hiểm lắm.”
Trời ạ… đúng là một cô gái dịu dàng và xinh đẹp!
Chỉ qua vài câu, trái tim của anh chàng đi xe đạp đã rơi bộp xuống đất.
Sau khi giới thiệu, Lục Nghiên biết người đó họ Khổng, tên Lệnh Thư, là một phóng viên của toà báo, đã đăng rất nhiều bài tin tức.
Phóng viên… Lại thêm một từ mới đối với cô.
Cô thấy chiếc xe đạp của anh ta vì hoảng loạn mà bị vứt chỏng chơ dưới đất. Cô bèn đi tới, cúi xuống một tay nhấc cả chiếc xe lên đặt trước mặt anh ta, còn mỉm cười dịu dàng:
“Xe của anh này.”
Khổng Lệnh Thư: “…” Choáng váng tại chỗ.
Lục Thực cũng trợn tròn mắt:
“Chị, sao chị khỏe thế ạ?”
Lục Nghiên xoay cổ tay:
“Cũng bình thường thôi, mười cái như vậy tôi còn nhấc nổi… Với lại, sức yếu thì làm sao xóc chảo?”
Khổng Lệnh Thư đứng cứng đờ, chỉ sợ cô… vung tay một cái là anh bay thẳng vào tường. Mọi ảo tưởng về tình yêu vừa nhen nhóm lập tức bị bóp chết không thương tiếc.
… Mối tình đơn phương của anh ta kéo dài đúng một phút đồng hồ!
Nói chuyện thêm vài câu, Lục Nghiên và em trai liền tạm biệt Khổng Lệnh Thư rồi rời đi.
Một cậu bé mặc bộ quần áo cũ kỹ đeo túi chéo đi ngang qua, vừa đi vừa rao lớn:
“Bán báo đây! Bán báo đây… Thành Giang Bắc thất thủ, tướng quân Thẩm Húc tuẫn quốc!”
Nghe vậy, Lục Thực lập tức gọi với theo:
“Này nhóc, lại đây, đưa anh một tờ báo.”
“Vâng ạ!”
Cậu bé nhanh nhẹn rút một tờ báo đưa cho họ.
Lục Nghiên nhìn thấy cậu bé giữa mùa đông mà chỉ mặc một chiếc áo mỏng, chân đi đôi giày rách để lộ cả những ngón chân tím tái. Trái tim cô lập tức mềm xuống.
Cô chìa tay lấy tờ báo, rồi từ trong tay áo rút ra một đồng đại dương đưa cho cậu:
“Cảm ơn vì tờ báo nhé.”
Cậu bé hai tay nâng đồng tiền còn mang hơi ấm, hơi run vì vừa bất ngờ vừa cảm động:
“Thưa cô… cái này nhiều quá rồi. Một tờ báo chỉ có ba đồng tiền thôi ạ.”
Một đồng đại dương tương đương một trăm đồng tiền.
Lục Nghiên mỉm cười nhẹ nhàng:
“Số dư còn lại là tiền boa cho em.”
Cậu bé đôi mắt sáng rực, liên tục gật đầu cảm ơn:
“Cảm ơn cô! Cảm ơn cô nhiều lắm!”
Lục Nghiên bỗng ngẩng đầu, liếc nhìn xung quanh, rồi hỏi:
“Em tên gì?”
“Em tên A Tài, ‘Tài’ trong tài phú đó ạ.”
“A Tài à… Chị họ Lục. Sau này nếu có chuyện gì, cứ đến Thực Mãn Lâu trên đường Trường Ninh mà tìm chị.”
Giọng cô không nhỏ, những người xung quanh đều nghe thấy. Dưới bóng đèn đường, hai người đàn ông đang đứng quan sát lập tức biến sắc mặt.
A Tài dường như cũng nhận ra điều gì, lập tức bỏ đồng đại dương vào túi áo trong.
“Chị tốt quá đấy.”
Chờ cậu bé đi rồi, Lục Thực lên tiếng, có chút bất đắc dĩ.
Lục Nghiên trầm ngâm vài giây, rồi nói:
“Lý Hạc, cậu đi theo thằng bé. Đừng để ai chặn đường nó.”
Một khi đã quyết định giúp thì phải giúp đến nơi đến chốn.