Chương 34

Thời đại này, đồ phương Tây bắt đầu tràn vào Trung Hoa Dân Quốc, trong đó có cả xe đạp. Một người đàn ông đội mũ đang cố sức đạp xe phía trước. Khi đến gần, anh ta mới thấy ngay trước mặt mình là một cô gái mặc váy đỏ, liền hốt hoảng bóp chuông “keng keng” rồi hét lớn:

“Tránh ra! Tránh ra!”

Lục Nghiên quay đầu hơi chậm, và ngay lúc ấy, chiếc xe đạp lao thẳng về phía cô.

“Bộp!”

Một lực mạnh kéo thắt eo cô lại. Lục Nghiên cảm giác cả gương mặt mình đập vào… một bức tường. Trước mắt tối sầm. Cô theo phản xạ đưa tay chụp lấy thứ duy nhất có thể nắm được trước mặt, mà “bức tường” này vừa rắn chắc lại… khá đau. Cú va khiến mũi cô tê rát, nước mắt tự nhiên trào ra.

Ngẩng đầu lên, ánh nắng gay gắt chiếu xuống khiến cô nheo mắt lại. Đến lúc nhìn rõ, cô bỗng khựng lại. Trước mặt không phải tường, mà là một người đàn ông.

Một người đàn ông rất cao lớn.

Chiều cao của Lục Nghiên chỉ tới ngang ngực anh ta. Người đàn ông cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen láy mang theo vài phần lạnh lẽo, như mặt hồ mùa đông phủ một lớp băng mỏng, đẹp nhưng lạnh.

Chiếc mũ đỏ trên đầu cô rơi xuống đất. Viền mũ lông cáo trắng như tuyết càng tôn làn da trắng đến mức gần như cùng màu lông cáo của cô.

Trong mắt người đàn ông loé lên một tia kinh diễm.

“Cô ơi, cô không sao chứ? Xin lỗi, xin lỗi…”

Chủ chiếc xe đạp chạy tới, mặt đầy áy náy, liên tục xin lỗi.

Cánh tay đang giữ eo cô buông lỏng. Bàn tay anh ta rất nóng. Dù chỉ chạm vào trong vài giây, hơi ấm ấy vẫn xuyên qua áo truyền đến da thịt cô.

Lục Nghiên đứng vững lại, theo bản năng lùi một bước. Cô quay sang người đi xe đạp:

“Tôi không sao.”

Người kia vừa nhìn rõ mặt cô thì mặt đỏ bừng như tôm luộc. Anh ta hoàn toàn không ngờ cô gái bị đâm suýt ngã lại đẹp đến mức này. Môi đỏ răng trắng, khí chất rực rỡ đến mức khiến anh ta luống cuống tay chân.

Lục Nghiên ngẩng đầu, phải ngẩng khá cao, nheo mắt nói lời cảm ơn với người đàn ông cao lớn trước mặt:

“Cảm ơn.”

Trong lòng cô thầm lẩm bẩm: Sao cao dữ vậy trời, muốn nói chuyện cũng phải ngửa cổ lên…

“Chị! Chị! Chị không sao chứ? Có bị đυ.ng ở đâu không?”

Lục Thực hoàn hồn, chạy mấy bước đến kéo tay chị gái, nhìn cô từ trên xuống dưới. Thấy cô không bị thương, cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Rồi ngay lập tức, cơn giận đối với người gây tai nạn dâng lên.

“… Anh kia! Anh biết chạy xe không vậy? Suýt nữa đâm trúng người ta rồi đấy, biết không?”

Người đàn ông gây chuyện trông cũng là người có học, mặt tươi cười xin lỗi liên tục:

“Thật xin lỗi, tôi thật sự không cố ý.”

Lục Nghiên kéo nhẹ tay áo em trai:

“Thôi được rồi, xem ra vị tiên sinh này cũng không phải cố tình… Ngược lại, vừa rồi còn phải cảm ơn vị tiên sinh đã giúp tôi… Ê?”

Cô quay đầu định giới thiệu người đàn ông đã kéo cô tránh cú va chạm, nhưng vừa nhìn sang, người đó đã không còn đứng ở đó nữa.



“Tứ gia, hai người vừa rồi hình như là đại tiểu thư và nhị thiếu gia nhà họ Lục!”

Người đứng cạnh Cố tứ gia khẽ nhắc, anh chính là người hôm trước đi cùng Trương phó quan đến nhà họ Lục.

Người nhà họ Lục?

Vậy tức là… cô gái vừa rồi chính là vị hôn thê của Cố Thành?

Cố tứ gia nhớ lại cảnh lúc cô hoảng hốt túm lấy áo khoác của mình. Bàn tay ấy trắng đến gần như trong suốt dưới ánh nắng, ngón tay thon dài, móng không tô phết gì nhưng hồng hào khỏe mạnh. Cổ tay trắng mảnh, tinh tế cực kỳ.

Nếu đôi tay đó đeo trang sức gì… chắc chắn đẹp đến kinh người.

Không rõ vì sao, Cố tứ gia lại bỗng quan tâm đến đôi tay ấy.