Chương 26

Nghe câu này, cả người Lục Thực lạnh toát. Cậu vội nở nụ cười lấy lòng:

“Không đâu, em không làm thế nữa. Cờ bạc sao bằng ăn ngon chứ! So với đánh cược, em vẫn thích ăn hơn!”

Với một đứa trẻ mê ăn, đồ ăn quan trọng hơn tất thảy.

Nghe cậu hứa chắc nịch, sắc mặt Lục Nghiên dịu lại. Cô đứng lên:

“Em nghỉ ngơi cho tốt. Chiều chị lại qua xem.”

“Chị đi rồi sao?”

Lục Thư đang ăn bánh do chị cả mang tới, thấy cô bước ra liền chạy theo, ngậm bánh nói lúng búng, tay còn kéo tay áo cô.

Lục Nghiên xoa đầu em:

“Ừ, chị về trước. Thư Nhi nhớ chăm anh nhé!”

“Vâng! Em sẽ chăm!” Lục Thư gật mạnh, nghiêm túc đảm bảo.

Lục Nghiên rời khỏi phòng Lục Thực, nhưng không về viện của mình mà đi thẳng đến chỗ cha mẹ.

“Nghiên Nhi sao lại đến đây?” Mẹ Lục vừa thấy con gái liền nắm tay cô. Chạm vào mới biết tay cô lạnh buốt, bà vội lấy lò sưởi nhét vào tay cô, lại bảo nha hoàn rót trà nóng, vừa sưởi tay cô vừa lo lắng:

“Trời thì lạnh, con chạy qua đây làm gì? Còn không mang theo lò sưởi, tay lạnh thế này…”

Lục Nghiên cúi mắt, thân thể có chút cứng lại. Đời trước, cô vào cung từ năm năm tuổi, ký ức về mẹ chỉ còn lại cảm giác bàn tay thô ráp vuốt lên gương mặt mình. Vậy mà bàn tay của mẹ Lục lại mềm mại ấm áp, khiến lòng cô chợt chùng xuống.

“Con có mang lò sưởi, chỉ là vừa để quên ở chỗ Lục Thực.” Lục Nghiên mỉm cười đáp.

“Vậy khi về đừng quên lấy.”

“Vâng.”

“Nghiên Nhi đến đây có chuyện gì không?” Cha Lục ngồi xuống, hỏi thẳng.

Lục Nghiên nhẹ gật đầu:

“Con có việc muốn hỏi. Cha, nhà mình có phải đang gặp khó khăn gì không? Cha đừng giấu con nữa. Dù cha không nói, con cũng biết trong nhà đã xảy ra chuyện. Cha càng giấu, con và Lục Thực, Lục Thư càng lo lắng suy nghĩ lung tung.”

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào cha:

“Có lẽ cha không biết, lý do Lục Thực chạy đến Kim Ngân Phường… là vì nghe được cuộc nói chuyện giữa cha và mẹ, biết nhà ta đang mang một khoản nợ lớn nên mới nôn nóng muốn giúp.”

Cha Lục sững người:

“Thực Nhi nó…”

“Đến giờ, cha vẫn không định nói sự thật cho con biết sao?” Lục Nghiên hỏi.

Cha Lục thở dài thật sâu:

“Ban đầu không nói là vì không muốn mấy đứa lo. Không ngờ lại thành ra tệ hơn… Chuyện này kể thì dài dòng. Đến bây giờ cha vẫn còn thấy khó hiểu.”

Câu chuyện phải bắt đầu từ lúc Lục lão thái gia qua đời. Ông cụ là người tài giỏi, chính tay ông đã đưa tay nghề của nhà họ Lục lên đến đỉnh cao. Khắp tỉnh S, ai cũng biết đến Thực Mãn Lâu của nhà họ Lục. Chỉ tiếc cha Lục lại không kế thừa được tài nghệ của cha. Nhưng dù vậy, nhà họ Lục gia nghiệp lớn, dù không phát triển thêm, chỉ cần giữ nguyên thì cũng chẳng thể suy bại nhanh đến thế.

“… Ngày thứ hai sau khi ông nội con mất, ngân hàng đã cho người đến, nói là ông con vay một khoản tiền nhưng chưa trả.”

Cha Lục xoay người vào trong phòng, lấy ra một chiếc hộp rồi đưa cho Lục Nghiên:

“Hôm đó, người của ngân hàng cầm tờ giấy vay nợ do chính tay ông nội con viết, còn có cả ấn tín riêng. Tuyệt đối không thể làm giả! Số tiền đó rất lớn, tổng cộng hai triệu lượng. Lúc ấy cha mới phát hiện trong nhà… bạc đã bị dùng sạch, chẳng biết ông nội con đem đi đâu. Mà tài sản lưu động của nhà họ Lục vốn không đủ bù, nên cha đành phải bán bớt tửu lâu để trả nợ.”

Lục Nghiên mở hộp. Bên trong là một xấp biên nhận, ghi chép rõ ràng đường đi của tiền. Ngày tháng bắt đầu từ… năm năm trước. Tính tổng lại, số tiền gửi đi đã lên đến bốn, năm triệu lượng.