Ông chủ Tần không nói thêm gì, chỉ chắp tay với Trương phó quan rồi dẫn người rời đi. Khi ông ta vừa bước đến cửa chính, Lục Nghiên cất giọng:
"Ông Tần, đúng như tôi nói lúc nãy: tiền nợ Kim Ngân Phường, nhà họ Lục sẽ trả đầy đủ. Chỉ mong ông gia hạn cho chúng tôi vài ngày!"
Ông chủ Tần khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục rời đi.
Ra đến ngoài cổng, ông mới dừng chân, ngoảnh đầu nhìn lại tấm biển “Lục phủ” treo trên cao, ánh mắt sâu như đang suy tính gì đó.
"Không ngờ… họ lại mời được Cố tứ gia ra mặt…"
Nếu là người khác trong nhà họ Cố, ông còn có thể không quá kiêng nể.
Nhưng Cố tứ gia thì khác.
Nghĩ đến vị đại tiểu thư nhà họ Lục vừa rồi, trong lòng ông chủ Tần chợt dâng lên một dự cảm:
"Xem ra… nhà họ Lục còn chưa tới lúc suy tàn đâu."
Sau khi người của Kim Ngân Phường rời đi, Lục Nghiên nhìn sang vị phó quan họ Trương, bước lên phía trước, hơi khom người hành lễ:
"Lần này thật sự nhờ Trương phó quan ra tay giúp đỡ. Nếu không, e rằng chúng tôi chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa."
Vừa nãy còn đối diện ông chủ Tần với vẻ lấc cấc, chẳng coi ai ra gì, vậy mà khi đứng trước Lục Nghiên, Trương phó quan lại lúng túng rõ rệt, tay chân không biết đặt vào đâu. Đơn giản là vì anh ta nổi tiếng là sợ phụ nữ nhất đời.
Gắng gượng nửa ngày, anh mới nặn ra được một câu, giọng khô khốc:
"Không sao… đều là tứ gia dặn tôi làm cả."
Tứ gia…
Đây đã là lần thứ hai Lục Nghiên nghe cái tên này. Lúc nãy khi Trương phó quan nhắc đến, nét mặt của ông chủ Tần thay đổi rõ rệt. Đó là sự sợ hãi đến tận xương tủy.
Bên kia, Lục lão gia cũng bước lên, khách khí chắp tay cảm tạ:
"Hôm nay để Trương phó quan chê cười rồi. Nhờ cậu về nói giúp một tiếng cảm ơn với tứ gia. Hôm khác chúng tôi nhất định đến cửa cảm tạ."
"Lão gia nói quá lời rồi!"
Trương phó quan vội xua tay. Dù thô ráp, nhưng phép tắc thì anh ta rất rõ ràng:
"Ngài là bề trên của tứ gia nhà chúng tôi, lễ này tôi nào dám nhận. Tôi chỉ làm theo lệnh tứ gia thôi, chẳng có công trạng gì."
Lục lão gia nói:
"Thế nào đi nữa, hôm nay cũng may có cậu."
Trương phó quan đáp:
"Nếu mọi chuyện đã ổn rồi thì tôi xin phép trở về báo lệnh. Tứ gia còn đang đợi."
Nghe vậy, lão gia gật đầu:
"Vậy làm phiền cậu rồi…"
Trương phó quan dẫn người rời đi.
Vừa khuất bóng quân đội nhà họ Cố, Lục Nghiên lập tức quay phắt người lại. Một cái tát giáng thẳng lên mặt Lục Thực.
Hành động đột ngột đến nỗi tất cả đều sững sờ tại chỗ.
Lục Thực ôm má, ngẩn người nhìn chị, dáng vẻ hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lục Nghiên nhìn chằm chằm cậu ta, giọng sắc như dao:
"Em có biết mình vừa làm gì không? Em suýt nữa hại cả nhà họ Lục sụp đổ!"
Lục Thực hoàn hồn, nghe chị hỏi vậy thì vành mắt lập tức đỏ lên. Cậu không dám nhìn vào mắt chị, lí nhí:
"Em… em không cố ý… Em chỉ… muốn giúp nhà mình…"
Bên cạnh, Lục phu nhân nhìn bộ dạng đáng thương của con trai thì xót xa, nhưng nhìn sang đứa con gái nhỏ còn đang run rẩy trong vòng tay mình, bà lại không thể nói nổi lấy một câu bênh vực nào. Con nào bà cũng thương, nhưng nỗi sợ vừa rồi chưa kịp tan.
"Lục Thư mới mười hai tuổi, vậy mà vì em… suýt nữa cả đời nó bị hủy hoại. Chỉ một câu ‘không cố ý’ là xong được sao?"
Nghe đến đây, Lục Thư rúc vào lòng mẹ, vùi mặt vào ngực bà.
Cô bé còn nhỏ như thế, chưa bao giờ chịu dọa nạt như hôm nay, cả người vẫn còn run lẩy bẩy.