Chương 15

Nghe vậy, đồng tử của Lục Nghiên co mạnh.

Hai mươi vạn lượng bạc…

“Lục Thực tuyệt đối không phải loại sẽ lui tới sòng bạc!”

Hoàn hồn lại, Lục Nghiên cau mày.

Lục Thực thằng bé đó tuy vì là nam đinh duy nhất của Lục gia nên hơi được nuông chiều, có chút bốc đồng và ham chơi. Nhưng ngoài việc thích ăn uống vui chơi, bản tính nó vốn rất hiền, lễ phép, biết kính trên nhường dưới, cũng rất thương chị yêu em. Cô hoàn toàn không tin nó sẽ vào sòng bạc, lại càng không tin nó có thể nợ đến tận… hai mươi vạn lượng.

“Người của Kim Ngân Phường đang ở đâu?” Lục Nghiên hỏi.

“Đang ở đại sảnh. Nhị thiếu gia bị họ đánh một trận rồi, không biết có bị thương nặng không…” Lý Hạc đáp.

Lục Nghiên hít sâu một hơi, bảo Xuân Hạnh thay y phục cho mình. Thay xong, cô dẫn người nhanh chóng đi về phía đại sảnh, vừa đi vừa tra hỏi thêm Lý Hạc. Bởi những gì cô biết quá ít, phía trước rốt cuộc là tình hình như thế nào cô cũng chưa rõ.

Cô bắt đầu thấy nhức đầu.

Kim Ngân Phường là sòng bạc lớn nhất tỉnh S. Một nơi lớn như vậy, sau lưng chắc chắn có thế lực. Năm xưa, nhà họ Lục tuy tiếng tăm nổi, nhưng suy cho cùng chỉ là làm nghề kinh doanh tửu lâu, còn kém xa những thế lực có quyền có thế kia.

Huống hồ, Lục gia bây giờ chẳng còn như trước. Đối phương dám trực tiếp xông đến cửa ép nợ, điều đó đủ thấy họ hoàn toàn không để Lục gia vào mắt. Nghĩ rộng ra, tức là họ rất có chỗ dựa.

Không ổn chút nào…

Lục Nghiên gọi Lý Hạc đến gần, dặn dò một chuyện.

“… Tiểu thư, làm vậy có ổn không ạ?” Lý Hạc do dự.

“Cứ làm theo lời ta.” Lục Nghiên nói chắc nịch.

Sau đó, cô bảo Xuân Hạnh gọi toàn bộ hạ nhân trong phủ tập trung lại. Một đoàn người đi theo sau cô hùng hổ tiến về đại sảnh.

Thua người không thua thế. Không thể để mất khí thế ngay từ đầu!

“… Nếu Lục gia các người không lấy được tiền, vậy đừng trách người của Kim Ngân Phường chúng ta không nể mặt. Cô nương nhà các người da dẻ mịn màng thế này, hẳn cũng đáng được vài đồng nhỉ…”

“Cha! Cha! Cứu con với!”

Đại sảnh hỗn loạn thành một mớ. Đám người của sòng bạc xông lên muốn bắt Lục Thư. Lục Thư hoảng loạn né tránh, vung tay cào một phát lên mặt tên đánh thuê.

Đừng nhìn cô bé mới mười hai tuổi mà lầm. Cô đã biết yêu bản thân, móng tay cắt tỉa rất gọn nhưng bén. Một phát cào xuống, trên mặt gã xuất hiện bốn vết máu dài đỏ rực.

“Con nhãi thối!”

Tên đánh thuê gầm lên, vung bàn tay lớn như cái quạt muốn tóm lấy cô bé. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã nắm được cánh tay Lục Thư như xách một con gà con.

“Thả nó ra! Gia… Gia gia, có gì từ từ nói! Từ từ nói!”

Lão gia bị mấy tên giữ chặt, vừa giận vừa lo, vội cầu xin người đàn ông đang ngồi bên cạnh.

Người đàn ông khoác trường sam, đầu đội mũ đen, khuôn mặt tuấn tú, khí chất ôn hòa nhã nhặn, nhìn chẳng giống phường đầu trộm đuôi cướp, trông như một nho sinh đọc sách hơn.

Hắn khẽ mỉm cười:

“Lão gia, ông làm khó ta rồi. Ta chỉ là người được giao việc, không thể quyết định. Người xưa nói rồi. Nợ tiền thì trả tiền, chuyện quá đơn giản. Các người không trả được bạc, chúng ta đành phải dùng cách khác thôi…”

Nụ cười hắn rất nhã nhặn nhưng âm thanh lại lạnh khiến người ta ớn sống lưng.

Lục Thực bị đánh đến mức mặt mũi bầm tím, gần như không còn nhận ra hình dạng. Thấy Lục Thư bị bắt, cậu vội hét lên:

“Nợ là do tôi, không liên quan đến em gái tôi! Nếu muốn bán thì bán tôi, đừng động đến nó!”

Lục Nghiên vừa bước vào đại sảnh đã chứng kiến trọn cảnh tượng ấy. Lục Thư bị người ta lôi kéo, cha mẹ và Lục Thực thì bị đánh đập, ép quỳ xuống đất.