Mọi người đã ôm bát đứng chờ một bên. Nước mì nấu xong, Lục Nghiên thả sợi mì vào nồi.
Sợi mì rất mảnh, nước trong nồi đã sôi già, nên vừa cho vào chần nhẹ một chút là vớt ra được ngay. Đặt mì vào bát, chan nước dùng thơm lừng, rồi cô bổ thêm vài quả trứng luộc, vì thế giới này không có trứng vịt muối nên cô đành dùng tạm vậy.
Một tô mì hoàn chỉnh nhanh chóng hiện ra: sợi mì mảnh như râu rồng, trong suốt trong làn nước dùng trong vắt. Trên mặt là một thìa dầu ớt đỏ au bắt mắt, nửa quả trứng luộc vàng ươm, thêm cả lạc rang và các loại gia vị.
Một tô mì đầy đặn, thơm nức, nguyên liệu chất lượng khỏi bàn!
Sợi mì nhìn thì mảnh đến mức chạm nhẹ là đứt, nhưng khi đưa vào miệng, mọi người mới phát hiện sợi mì mỏng như thế mà lại dai một cách đáng kinh ngạc.
Gắp một đũa mì lên, phía trên còn phủ lớp thịt băm thơm lừng, được nước gà nóng hổi thấm vào càng dậy mùi. Mì đưa vào miệng, nước dùng tràn ra, vị ngon đến mức không nói nên lời.
Tương ớt là do chính tay Lục Nghiên làm, mọi người còn tận mắt nhìn cô chế biến. Nguyên liệu vẫn là những thứ quen thuộc, nhưng qua tay cô, vị ớt trở nên thơm nồng, cay mà lại dậy mùi, cay đến đỏ mặt tía tai nhưng vẫn khiến người ăn… nghiện.
Lục lão gia ăn cay đến mức xuýt xoa, vậy mà vẫn múc thêm hai muỗng đầy bỏ vào bát. Lục Nghiên đứng nhìn mà còn thấy nóng giùm ông.
Sợ cha ăn cay quá, cô tiện tay thấy có chút rau cải xanh ở bên cạnh, liền trụng sơ rồi trộn thành một đĩa rau nhỏ. Rau xanh chua nhẹ, mềm giòn, ăn vào mát cả miệng.
Thấy mọi thứ gần xong, Lục Nghiên mới bảo Xuân Hạnh mang đồ ăn sáng ra phòng ăn.
Bánh bao, cháo, mì và một đĩa rau trộn, nghe thì đơn giản nhưng ăn vào lại ngon vô cùng, mùi vị đậm đà, khẩu phần cũng hào phóng.
Đĩa rau duy nhất chỉ vừa đặt xuống bàn đã bị mấy đôi đũa gắp sạch trong chớp mắt.
Lục Nghiên: “…”
Cô cầm bát, thong thả uống cháo của mình. Chuyện trước mắt đối với cô vốn chẳng còn lạ, thậm chí còn khiến lòng cô thấy vui vui.
Lục Nghiên đặc biệt thích nhìn người khác ăn món mình nấu rồi tỏ ra thưởng thức, hạnh phúc như thế nào. Với một người làm bếp, nhìn người khác vui vì món ăn của mình, không gì mang lại cảm giác thành tựu hơn.
Sợi mì dai mềm, nước dùng thơm ngọt, ngay cả quả trứng luộc vốn chẳng có gì nổi bật cũng trở nên ngon một cách kỳ lạ.
Vừa ăn miếng mì đầu tiên, mọi người lập tức bị hoàn toàn chinh phục. Trong bếp thoáng chốc chỉ còn nghe tiếng “húp mì” vang đều đều.
“Cạch!”
Bát không đặt xuống bàn. Lục lão gia ăn no đến mức ưỡn bụng, tựa lưng vào ghế, cả người đầy vẻ thỏa mãn lười nhác. Ông than:
“Không ăn nổi nữa rồi!”
Lục Thư ăn xong mì, mắt long lanh nhìn chị mình:
“Chị ơi, cháo chị nấu ngon không?”
Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều dồn hết về phía cô.
Lục Nghiên nói:
“Nếu muốn ăn thì trong bếp còn. Tự ra múc đi, trong nồi đất vẫn còn đấy.”
“Loảng xoảng!”
Lục lão gia – người vừa mới tuyên bố “ăn không nổi” – là người phóng ra cửa bếp đầu tiên. Lục Thư theo sát phía sau, tức đến dậm chân:
“Cha! Cha không phải nói là ăn không nổi nữa sao?”
Lục lão gia vừa cầm muôi múc cháo vào bát vừa đáp rất hợp tình hợp lý:
“Cháo chỉ là chút nước với gạo thôi, bụng cha vẫn còn chỗ.”
Lục Thư: “…”
Bên trong, Lục Nghiên và mọi người ăn uống không cần ai hầu hạ. Dì Từ và các hạ nhân đã quay lại bếp, ngồi chung một bàn. Con bé phụ trách nhóm lửa uống một bát nước mì, ngẩng đầu lên mà gương mặt toàn là vẻ mãn nguyện:
“Mì thơm quá trời luôn, thật sự ngon đến mức muốn khóc…”