Lục phu nhân: "…"
Bánh bao đúng là sự hòa hợp hoàn mỹ giữa vỏ và nhân. Vỏ không quá mỏng, cũng không dày, vừa đúng chuẩn. Bà khẽ cắn nhẹ, lớp vỏ mềm lập tức vỡ ra, mùi thơm của bột mì nóng lan lên mũi.
Rồi vị nhân chạm vào đầu lưỡi, thịt lợn rừng non, mềm và thơm; măng giòn tươi, mới đào từ đất lên; thịt gà thượng hạng, ngọt thịt. Ba nguyên liệu được xào qua hành, tỏi, gừng, hòa quyện đến hoàn hảo, tạo nên một hương vị quyến rũ khó mà diễn tả bằng lời.
Mùi thơm của bột, độ mềm của vỏ, vị ngọt của thịt gà, độ tươi của thịt lợn rừng, cái giòn mát của măng, bốn loại cảm giác giao hòa mà không hề lấn át nhau, ngon đến mức khiến người ta muốn… cắn luôn cả lưỡi.
Vì có măng, bánh bao hoàn toàn không bị ngấy, ăn lại rất thanh, rất đã miệng.
Lúc nhận ra thì… một cái đã hết sạch.
"Ngon quá!"
Lục lão gia cắm cúi ăn, suýt chút nữa không giữ nổi hình tượng.
Lục phu nhân nhìn ông, chợt nhớ ra điều gì đó, liền hỏi khẽ, giọng đầy nguy hiểm:
"Ông đã rửa tay chưa vậy?"
Lục lão gia lập tức cứng đờ cả người.
Lục phu nhân chỉ mỉm cười dịu dàng nhìn ông.
Đợi Xuân Hạnh lui ra ngoài, Lục lão gia mới thở dài:
"Nghiên nhi từ nhỏ đã thích vào bếp… đáng tiếc là…"
Đáng tiếc là, nghề bếp của nhà họ Lục, truyền cho nam không truyền cho nữ.
Lục phu nhân liếc nhìn chiếc đĩa đã sạch trơn, trong lòng chợt nảy lên một ý:
"Nghiên nhi có tay nghề như vậy… ông nói xem, cho con bé đến làm việc ở Thực Mãn Lâu thì thế nào?"
Lục lão gia do dự:
"Nghiên nhi… dù sao cũng là con gái…"
Lục phu nhân thở dài:
"Vậy còn Thực Mãn Lâu thì sao? Cứ thế này nữa thì e là phải bán đi thôi."
Nhà họ Lục trước kia là danh gia vọng tộc của tỉnh S. Cha của Lục lão gia, Lục lão thái gia, là người cực kỳ có bản lĩnh, tay nghề nấu nướng còn đỉnh cao hơn, một mình xây dựng thanh danh nức tiếng cho nhà họ Lục.
Thời đó, ai cũng biết, ở tỉnh S, nhắc đến họ Lục là nhắc đến đỉnh cao mỹ thực.
Đáng tiếc… Lục lão gia lại không kế thừa được tài nghệ của cha. Trong ba người con, mỗi Lục Thực là đứa con trai duy nhất, lại không có thiên phú.
Sau khi lão thái gia mất, không ai lĩnh hội hết được nghệ thuật nấu ăn của ông, còn bếp trưởng của tửu lâu phía dưới thì bị nơi khác đào mất, đúng nghĩa là họa vô đơn chí.
Bây giờ nhà họ Lục đã chẳng còn như xưa. Người trong tỉnh S đều biết, Lục gia đang dần xuống dốc.
"… Đi thôi, chúng ta xuống bếp xem thử. Không biết ngoài bánh bao, con bé còn làm gì nữa."
Lục lão gia liếʍ môi, hương vị của bánh bao tam đinh vẫn còn vương trong miệng khiến ông nhớ mãi không thôi.
Hai người vội vã đi về phía nhà bếp. Còn chưa bước vào, đã nghe tiếng con gái út Lục Thư vọng ra, giọng mềm mại, ngọt như mật, nghe thôi đã thấy lòng như mềm ra.
"… Chị, cái này ngon quá…"
Rồi là giọng của Lục Nghiên:
"Ngon cũng không được ăn nhiều! Chỉ được ăn hai cái thôi, ăn nhiều nếp dễ đau bụng."
So với giọng Lục Thư, giọng Lục Nghiên lại thanh hơn, mát hơn, mang theo nụ cười nhàn nhạt. Chỉ nghe thôi đã có thể tưởng tượng ra một dáng vẻ mềm mại, mắt cười dịu dàng nhưng khí chất lại thanh lãnh.
Khi hai vợ chồng bước vào, liền thấy cô con gái út đang ngồi sát bên Lục Nghiên, mặt tròn tròn đáng yêu vô cùng.
"Cha, mẹ!"
Lục Nghiên quay người lại, trên người mặc một chiếc áo bối tử màu hồng đào, phối cùng váy dài màu nhạt. Cả người trông thanh tú mềm mại, đến mức vẻ đẹp rực rỡ bẩm sinh đều bị thu bớt lại, chỉ còn lại thần thái dịu dàng, tươi tắn mà… xa lạ đến lạ thường trong mắt cha mẹ.
Giống như… hoàn toàn biến thành một người khác.
Lục phu nhân hỏi ngay, mỉm cười:
"Hai chị em đang làm gì vậy? Thư nhi, con lại quấy chị nữa phải không?"
Lục Thư lập tức chạy tới, ôm lấy mẹ làm nũng:
"Mẹ… Chị vừa làm bánh nếp đậu đỏ! Ngon lắm, ngon cực kỳ ấy…"