Tiểu Bảo cũng lon ton chạy theo, túm vạt áo nương, đôi chân ngắn cũn cỡn, theo nàng đi bày sạp.
Tuy trời mới tờ mờ sáng, nhưng trên phố đã nhộn nhịp người qua kẻ lại, tiếng rao hàng rộn ràng. Mễ Vị tìm một chỗ trống, lấy tấm ván mang theo ghép thành bàn, bày nguyên liệu lên.
Nàng không vội rao bán, mà trước tiên nắn cho nhi tử một nắm cơm. Từ sáng sớm tới giờ hắn còn chưa ăn gì, chắc hẳn bụng đói meo rồi.
Tiểu oa nhi đứng trước sạp, tay cầm nắm cơm dẻo thơm, ăn đến là ngon lành.
Cả người mập mạp trắng trẻo, lại mặc tiểu tăng bào, trông chẳng khác nào một tiểu sa di đáng yêu, khiến người đi đường ai cũng ngoái nhìn.
Không ít đứa trẻ thấy nó ăn ngon liền kéo áo mẫu thân, năn nỉ:
“Nương, con cũng muốn ăn cái đó!”
Mễ Vị ngoài mặt thản nhiên, trong lòng thì cười thầm khen nhi tử: Giỏi lắm nhi tử, quảng cáo sống này đáng giá biết bao, nương khỏi phải hô rao chi cho mệt.
Chẳng mấy chốc, một phụ nhân mặc áo vải thô kéo theo đứa nhỏ đến gần, nhìn chằm chằm mấy món trên bàn, ngập ngừng hỏi:
“Đây là đồ ăn gì vậy? Bán thế nào?”
Mễ Vị mỉm cười đáp:
“Thứ này gọi là cơm nắm, ba văn tiền một cái. Đại tẩu có muốn thử một cái không?”
Ba văn tiền vốn có thể mua được một bát mì, nhưng nhìn món này vừa có cơm, có rau, lại có cả thịt, nắm đầy đặn chắc tay, xem ra cũng đáng giá. Thằng nhỏ bên cạnh lại cứ giật áo đòi ăn, phụ nhân đắn đo một lát rồi móc ba đồng tiền ra:
“Vậy cho ta một cái đi.”
Mễ Vị vui vẻ nhận tiền, thoăn thoắt nắn một nắm cơm đưa cho đứa bé. Thằng nhỏ lập tức bóc lớp giấy dầu, cắn một miếng to, mắt sáng rực, rồi ăn liên hồi, vừa ăn vừa gật gù khen ngon.
Ngay trước sạp, giờ đã có hai đứa nhỏ cùng ăn, mà cả hai đều ăn say sưa, nhìn thôi cũng khiến người ta thèm theo. Người qua đường chẳng cần hỏi cũng biết món này ngon cỡ nào. Thế là kẻ tới người lui bắt đầu xúm lại mua.
Một lát sau, trước sạp đã tụ đủ người chen chúc. Mễ Tiểu Bảo thấy nương bận bịu làm cơm nắm, vội nuốt nốt miếng trong tay, kéo áo nàng, giọng non nớt vang lên:
“Nương, để con giúp người thu tiền.”
Mễ Vị bật cười, dỗ dành:
“Được rồi, Tiểu Quang Đầu, con thu đi nhé.”
Mễ Tiểu Bảo lập tức moi từ trong ngực ra một cái túi tiền nhỏ. Đó là túi Mễ Vị may cho hắn, trên mặt túi còn dán vải thành hình một con chó nhỏ đen trắng, vì hắn cầm tinh con chó.
Còn vì sao lại là dán vải mà không phải thêu ư? Ấy là bởi Mễ Vị chẳng biết thêu thùa chút nào.
Dù vậy, Mễ Tiểu Bảo vẫn rất thích cái túi ấy. Dù chẳng có tiền, nhưng hễ nhặt được thứ gì “quý giá” — nào là mảnh lá, viên sỏi — đều nhét vào đó, như thể kho báu riêng.
Giờ thì hắn mở túi ra, thu tiền bỏ vào, động tác tuy nhỏ nhưng đâu ra đấy, khiến khách đến mua đều bật cười khen:
“Aii chà, thằng bé này thật lanh lợi, đáng yêu ghê!”
Ngay lúc ấy, một phụ nhân tầm ba mươi tuổi chìa ra ba đồng tiền, cười nói:
“Tiểu oa nhi, con cất tiền cẩn thận nhé.”
Ai ngờ Mễ Tiểu Bảo lại không nhận, chỉ ngẩng đầu nhìn nàng, nghiêm túc nói:
“Vị thẩm thẩm này, người đưa sai rồi. Hai nắm cơm là sáu đồng, không phải ba đồng đâu.”
Lời vừa dứt, những người đứng quanh đều quay ánh mắt nhìn về phía phụ nhân kia, trong mắt hiện rõ vẻ khinh bỉ.
Một người lớn đàng hoàng mà lại định lừa một đứa nhỏ. Thật chẳng ra gì!
Sắc mặt người phụ nhân kia lập tức thay đổi, khi thì xanh, khi thì trắng. Vừa rồi thấy chủ quán bận rộn, lại nghĩ đứa nhỏ thu tiền thì biết gì, nên cố tình đưa thiếu ba đồng, lòng thầm nhủ: Nó nhỏ thế này, làm sao biết mà đòi lại.
Không ngờ đứa bé ấy lanh lợi đến vậy, vừa liếc đã phát hiện chỗ sai, khiến bà ta mất mặt vô cùng.
Nhưng phụ nhân đó vốn mặt dày, lập tức nở nụ cười, bù thêm ba đồng, nói lấy lệ:
“Ôi chao, ta thật hồ đồ quá, trong lòng mải nghĩ chuyện nên đưa nhầm mất rồi. May có tiểu oa nhi lanh trí nhắc nhở, đúng là phúc tinh của ta!”