Chương 1.2: Xuống Núi

Bốn năm qua, hai mẫu tử nương nhờ cửa Phật, ngày ngày nấu cơm chay cho tăng nhân để đổi lấy miếng ăn chỗ ở. Cuộc sống yên ổn thật, nhưng chẳng dành dụm được đồng nào. Giờ đây lục túi chỉ còn mười mấy đồng tiền lẻ, e rằng ngay cả một đêm trọ trong khách điếm cũng không đủ.

Không ngờ, sống kiểu cá mặn suốt mấy năm, cuối cùng nàng vẫn phải đau đầu vì chuyện tiền bạc.

Đúng lúc Mễ Vị còn đang thở dài nghĩ ngợi, một tiếng “ục… ục… ục…” vang lên rõ mồn một, kéo nàng về thực tại.

Mễ Tiểu Bảo lập tức ôm lấy cái bụng tròn vo, ngẩng đầu nhìn mẫu thân.

Mễ Vị cúi xuống, xoa nhẹ lên bụng con, mỉm cười hỏi:

“Tiểu Quang Đầu đói rồi hả?”

Tiểu oa gật đầu lia lịa, đôi mắt đen láy lại lén liếc về những hàng quán ven đường.

Mễ Vị thò tay vào túi, chỉ nghe mấy đồng tiền lẻ kêu leng keng, lòng thở dài nhưng chân vẫn dắt con tới một quán mì bên đường. Chọn đại một bàn trống, nàng gọi to:

“Lão bản, cho hai bát mì!”

Lão bản ngẩng lên, thấy một nữ tử trẻ gầy yếu dắt theo một đứa bé, liền nhắc:

“Tiểu tẩu tử, mì nhà ta đầy lắm đấy. Một hài tử nhỏ vậy e ăn không hết. Ngươi chắc muốn gọi hai bát sao?”

Mễ Vị mỉm cười, đáp rất chắc chắn:

“Hai bát. Ăn hết được!”

Không những ăn hết, có khi còn chưa đủ no.

“Được rồi!” Lão bản đáp lớn, chẳng mấy chốc đã bưng tới hai bát mì to như cái thau rửa mặt, hơi nóng nghi ngút, mùi thơm lan khắp.

Mễ Vị thầm cảm khái: đúng là người thật thà. Hai bát mì đầy ụ thế này ngoại trừ đại hán, e người thường ăn cũng phải no lăn.

Nàng cầm đôi đũa, lấy khăn lau sạch rồi đưa cho con:

“Ăn đi.”

Tiểu oa lập tức mắt sáng như sao, hai chân ngắn vì mừng mà khẽ đung đưa. Đôi tay nhỏ bé cầm đôi đũa lớn nhưng lại rất vững, cúi đầu cặm cụi ăn, động tác nhanh nhẹn mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Thấy con ăn ngon lành, Mễ Vị bèn gọi thêm một cái chén nhỏ, gắp bớt mì sang đó rồi mới bắt đầu ăn phần của mình, còn bát mì lớn thì để sang bên cạnh.

Nàng vừa ăn xong phần mì nhỏ là bụng đã căng no. Ngẩng lên nhìn, Mễ Tiểu Bảo đã xử lý sạch sẽ bát lớn, giờ đang ngồi ngay ngắn chờ nàng.

Mễ Vị bật cười, đẩy bát mì còn lại tới trước mặt con:

“Ăn đi.”

Tiểu oa lắc đầu:

“Nương ăn đi. Con no rồi.”

Nó nghiêng đầu quan sát, rõ ràng nương chỉ ăn có chút xíu, sao lại bảo là no?

Mễ Vị khẽ vỗ bụng mình:

“Bụng nương nhỏ, ăn bấy nhiêu là đủ rồi. Chỗ còn lại con ăn tiếp đi.”

Mễ Tiểu Bảo liếc nhìn bụng nương đầy nghi ngờ. Nó không tin chỉ có chừng ấy mà đã no. Rõ ràng chính nó ăn cả bát lớn vẫn chưa đủ cơ mà.

Thấy vẻ ngờ vực ấy, Mễ Vị bật cười, chỉ lần lượt vào bụng hai người:

“Con xem bụng nương thẳng thớm bằng phẳng, còn bụng con thì tròn vo căng phồng. Đủ biết bụng con lớn hơn nên chứa được nhiều cơm hơn. Nương ăn ít thế này là đủ rồi.”

Tiểu oa cúi xuống nhìn cái bụng tròn của mình, rốt cuộc cũng hiểu ra:

“À… thì ra vì bụng nương nhỏ nên không chứa được nhiều!”

Xác định nương đúng là đã no thật, nó mới vui vẻ kéo bát mì về, vừa hít hà vừa ăn tiếp, động tác khoái trá như được tăng thêm sinh lực.

Mễ Vị nhìn cảnh ấy khẽ mỉm cười. Nàng vốn biết, bát mì khi nãy còn lâu mới đủ cho hắn. Với cái… tửu lượng, à không thực lượng của con mình, nàng từ chỗ choáng váng kinh ngạc thuở ban đầu đã luyện thành bình thản như nước.

Khi mới sinh, nàng còn tưởng lượng sữa của mình quá ít. Ai dè cho bú bao nhiêu cũng không đủ, ngày nào đứa nhỏ cũng khóc oe oe vì đói, khiến nàng phải xuống núi mua sữa dê để bù thêm, nó mới chịu nín.