Chương 7.2: Hương Vị Của Tiền Tài

Thủ hạ đi mãi mới quay lại. Hắn đã sắp mất kiên nhẫn, vừa cầm lấy liền xé giấy dầu, không cần bát đũa, ăn ngay bên đường.

Vừa cắn miếng đầu tiên, hắn lập tức cảm nhận được độ dẻo mềm của nếp, độ giòn của rau, và đặc biệt là vị nước xốt. Hương thơm mặn mà, lan tỏa khắp đầu lưỡi, khiến vị giác bừng tỉnh, một cảm giác khoan khoái không nói nên lời.

Ngon! Thật sự ngon!

Vương Kim Lai chẳng ngờ mình lại nhìn lầm. Hóa ra một quầy hàng nhỏ ven đường cũng có thể làm ra thứ ngon tuyệt như thế này!

Hắn cúi đầu ăn ngấu nghiến, vừa nhai vừa bảo thủ hạ:

“Đi! Mau mua thêm cho ta mấy phần nữa, mua được bao nhiêu thì mua!”

Thủ hạ nuốt nước bọt, lại chạy đi xếp hàng, trong lòng thầm mong lão gia ăn xong nhớ thưởng cho hắn một phần nếm thử, hắn sắp chịu không nổi mùi thơm ấy rồi.

Tiếc rằng vận xui, đến lượt hắn thì chỉ còn một phần cuối cùng, dĩ nhiên bị lão gia giành mất, hắn chẳng được miếng nào.

Vương Kim Lai ăn xong hai phần mà vẫn chưa đã miệng, trong lòng đầy tiếc nuối.

Nhìn thấy Mễ Vị đang dọn hàng, đôi mắt hắn chợt lóe sáng. Một ý nghĩ bất ngờ liền nảy lên trong đầu.

Sau khi dọn hàng, Mễ Vị như thường lệ dắt theo Mễ Tiểu Bảo ra chợ mua những thứ cần cho trong nhà, rồi ghé đến nhà thợ mộc lấy chiếc xe nhỏ mà nàng đã đặt làm trước đó.

Chiếc xe ấy là do chính Mễ Vị nghĩ ra. Dưới tấm ván đáy gắn bốn bánh xe, bốn phía ván đóng thêm thanh chắn, tạo thành một hình chữ nhật không nắp. Chỉ cần buộc thêm một sợi dây kéo ở đầu, thế là biến thành một chiếc xe kéo tay thu nhỏ. Có thể chất đồ vào bên trong, kéo đi bằng tay, vừa tiện vừa đỡ sức. Từ nay hai mẫu tử đi chợ hay ra bến buôn bán đều dễ dàng hơn nhiều.

Đi được nửa đường, sợ con đi bộ mỏi chân, Mễ Vị liền để Tiểu Bảo trèo lên ngồi vào trong. Nàng vừa kéo con béo mũm mĩm vừa kéo hàng hóa, thong thả về nhà.

Chiếc xe kéo tuy đơn giản nhưng lại quá bắt mắt. Dọc đường, người đi qua ngoái lại nhìn, ai nấy đều thấy tiện lợi, có người còn bàn sẽ nhờ thợ mộc làm theo. Đặc biệt mấy phụ nhân có con nhìn mà thèm, nghĩ thầm rằng có xe này thì khỏi phải bế con đi đâu xa, chỉ việc kéo nhẹ là xong.

Mễ Tiểu Bảo trong xe cũng chẳng rảnh rỗi. Nó lấy túi tiền nhỏ, đổ tiền ra đếm. Hiện giờ nó mới biết đếm từ một đến hai mươi, nên cứ đủ hai mươi đồng thì xâu lại bằng dây, rồi tiếp tục đếm phần còn lại.

Hai mẫu tử vừa rẽ vào hẻm, Mễ Tiểu Bảo đột nhiên phi người từ xe nhảy xuống, rút cây gậy bên hông, chỉ thẳng về phía miệng hẻm, giọng nghiêm lạnh:

“Ai đó! Ra đây!”

Mễ Vị giật mình, vội buông dây kéo, bước lên chắn trước con, mắt nhìn chằm chằm về hướng hẻm, khẽ hỏi:

“Bảo Bảo, sao vậy?”

Mễ Tiểu Bảo cảnh giác đáp:

“Nương, con cảm giác có người đang theo dõi chúng ta.”

“Theo dõi ư?” Mễ Vị thoáng rùng mình. Nàng lập tức nghĩ tới khả năng có lẽ việc buôn bán khiến ai đó ganh ghét, muốn gây sự.

Đang cân nhắc nên ứng chiến hay rút lui, thì từ đầu hẻm có hai nam nhân bước ra. Người đi đầu khoảng ngoài bốn mươi, dáng người tròn trịa, ăn vận xa hoa, nhìn qua là biết phú hộ; kẻ theo sau rõ ràng là gia nhân.

Thì ra Vương Kim Lai vốn định lén bám theo để xem chỗ ở của hai mẫu tử, rồi chuẩn bị lễ vật đến nhà thương lượng. Nào ngờ thằng nhỏ đầu trọc kia lại tinh mắt đến mức phát hiện hắn.

Hảo tiểu tử! Mẫu tử này không tầm thường.