Chương 5

Đây cũng là hiệu quả mà Kiều Mãn mong muốn.

Cô phải tìm kế sinh nhai để nuôi sống bản thân và An An. Cô không chỉ muốn nuôi An An khỏe mạnh, mà còn muốn bé được như những đứa trẻ khác, muốn mua gì thì mua, muốn học gì thì học, vì vậy cô phải cố gắng kiếm tiền.

Nhưng như vậy, cô không thể lúc nào cũng trông chừng An An được, lỡ như gã khốn nạn kia đến giành con hoặc gây rối, cô cũng có người giúp đỡ.

Sau khi đã hóng chuyện no nê, mọi người cũng không nỡ rời đi, vây quanh Kiều Mãn và An An hỏi han đủ điều. Chỉ là không ai còn nhắc đến chuyện Kiều Mãn có phải là kẻ buôn người hay không nữa.

Ai cũng nhìn ra được, cô bé quả thật rất quyến luyến Kiều Mãn, hơn nữa đồ trên tay Kiều Mãn đều là mua cho bé An An, bọn buôn người nhà nào lại chịu chi đến thế?

Có người hỏi Kiều Mãn: “Cô một thân một mình đến Giang Thành đã tìm được việc chưa?”

Kiều Mãn lắc đầu, mọi người lại nhao nhao nói cho cô biết gần đây có nơi tuyển người.

“Hôm nay lại có ai đến bán đồ nữa à? Dì Trương, dì quên lần trước suýt bị nhân viên tiếp thị lừa sạch tiền lương hưu rồi sao?”

Bỗng nhiên, một giọng nữ lanh lảnh đầy nội lực vang lên từ phía sau đám đông, bà Trương được gọi tên mắt chợt sáng lên, quay đầu đi ra ngoài: “Đại Mai về rồi à, tôi đang định tìm bà đây. Ôi, đây là cá lão Trình nhà bà câu được hôm nay à?”

Một người phụ nữ cao lớn khỏe mạnh xách một chiếc xô nhựa màu đỏ đứng bên ngoài đám đông, hai má bà ấy phúng phính, gương mặt nghiêm nghị, trông có vẻ khó nói chuyện.

Những người hóng chuyện đều tản ra, chỉ có mấy người hàng xóm như bà Trương mới dám lại gần.

Hùng Mai liếc nhìn Kiều Mãn và bé An An trong đám đông, gật đầu qua loa với bà Trương và mọi người rồi ngẩng đầu gọi Kiều Mãn: “Cô Kiều, không phải cô là đầu bếp sao, giúp tôi xử lý hai con cá này đi.”

Bà ấy nói xong thì xách xô đi thẳng về phía trước, cũng chẳng biết lão chồng bà ấy kiếm đâu ra con cá quả vừa trơn vừa tuột, không tài nào bắt được.

Kiều Mãn chào hỏi mọi người vài câu, coi như không thấy ánh mắt không đồng tình của họ dành cho bà chủ nhà Hùng Mai, cũng giả vờ không nghe thấy họ xì xào rằng Hùng Mai chỉ thích bắt nạt người khác, rồi dắt bé An An đi theo.

Hai lớn một nhỏ cứ thế im lặng đi trước sau, mãi đến khi vào cửa phòng 201, Kiều Mãn mới đặt đồ xuống, đi vào bếp hỏi Hùng Mai: “Dì ơi, món cá này dì muốn làm thế nào ạ?”

Hùng Mai rửa sạch mùi tanh trên tay, mặt không cảm xúc lấy một miếng bánh ngọt nhỏ trong hộp điểm tâm, quay người nhét vào tay bé An An, nói giọng cứng rắn: “Cháu là trẻ con thì biết làm cá gì, lát nữa để ông Trình nhà cháu xử lý.”

Bà ấy thấy bé An An ôm bánh, bối rối nhìn Kiều Mãn, đợi đến khi được Kiều Mãn đồng ý mới nghiêm túc nói lời cảm ơn bà ấy, gương mặt căng thẳng của Hùng Mai cuối cùng cũng dịu đi, bà ấy nói với bé An An: “Tự mình ra ngoài xem ti vi đi, tối nay cùng dì út của cháu ăn cơm ở nhà bà.”

Đợi bé An An nhảy chân sáo ra ngoài, Hùng Mai mới liếc Kiều Mãn một cái rồi nói: “Họ không làm khó cô chứ. Họ chỉ nhiều chuyện thích hóng hớt thôi, chứ người cũng không xấu.”

Kiều Mãn mỉm cười, thì ra bà chủ nhà gọi cô về là sợ những người đó nói lung tung trước mặt đứa trẻ.

Thật ra Kiều Mãn cũng không phải người dễ bảo, nếu không phải mấy hôm trước dì Hùng biết cô một mình thay chị gái nuôi con, bèn rút một ít tiền từ tiền thuê nhà trả lại cho cô, còn nói sau này tiền thuê nhà tính sáu trăm tệ một tháng, thì hôm nay cô cũng chẳng thật sự đến giúp làm cá.

Cũng may nhờ có mấy trăm tệ dì Hùng cho, nếu không sau khi trả tiền nhà xong cô chỉ có nước hít gió Tây Bắc mà sống, tất cả là tại cái hệ thống đã đưa cô đến đây.

Lúc đó cô đang làm nhiệm vụ, khi sắp chết thì được hệ thống dịch chuyển từ tận thế đến nơi này. Vết thương đã lành lại một cách kỳ diệu, nhưng phải hôn mê 5 ngày cô mới phát hiện ra, mình đã xuyên vào thế giới của chị Kiều Nhã.

Do tốc độ thời gian ở hai thế giới khác nhau, khi xuyên đến đây cô mới biết, ở thế giới này chị Kiều Nhã mới qua đời được 2 năm. Cô con gái nhỏ An An mà chị ấy thường nhắc đến ở tận thế giờ cũng mới 6 tuổi.

Mọi thứ vẫn còn kịp.

Kiều Mãn không biết hệ thống đã làm gì với những người ở thế giới này, sắp xếp cho cô thân phận em gái ruột của Kiều Nhã, còn giúp cô giành được quyền nuôi bé An An, thậm chí khiến cả nhà tên khốn Lương Chấn Đông phải sợ cô... Chỉ là hệ thống đã làm tất cả mọi thứ, nhưng lỗ hổng duy nhất chính là: Cô! Không! Có! Tiền!