An An chớp đôi mắt to, nghi hoặc nhìn Kiều Mãn: “Dì út...”
Sao dì út lại khóc vậy, trông có vẻ rất sợ cha của bé. Nhưng bé nhớ hai hôm trước ở nhà cha, rõ ràng là dì út đã lật tung bàn, còn dọa cả nhà cha sợ đến mức phải trốn trong góc tường run lẩy bẩy cơ mà.
Trong đầu An An bé nhỏ đầy những thắc mắc, nhưng bé chỉ cúi đầu dùng chân di di viên sỏi nhỏ dưới đất: Dù sao thì dì út cũng giống như mẹ, làm gì cũng là vì tốt cho bé.
Khác với An An, đám đông hóng chuyện sau khi nhìn nhau một lượt bỗng sôi sục hẳn lên, còn gì không hiểu nữa chứ!
Chỉ cần người cha đối xử với con cái tàm tạm thôi, thì đứa trẻ cũng không thể được xử cho dì út nuôi được. Lại nhìn tình trạng vàng vọt gầy gò của đứa bé này, chắc chắn là đã bị ngược đãi.
Mặc dù họ đã thấy nhiều chuyện như vậy, nhưng tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấy vẫn khiến người ta tức giận.
Bà Trương là người xông lên đầu tiên, chửi rủa gã đàn ông khốn nạn, bị người khác kéo lại mới nhớ ra có trẻ con ở đây, bà ấy thở dài, cúi người cười hiền từ với An An: “Bé con chắc được bốn tuổi rồi nhỉ? Đã biết giúp dì út xách nhiều đồ thế này, thật ngoan ngoãn.”
Kiều Mãn vỗ nhẹ đầu An An: “Gọi bà Trương đi cháu.”
Theo lý thì tuổi của bà Trương có thể làm bà của Kiều Mãn, nhưng gọi người ta trẻ hơn một chút thì ai cũng thích nghe.
An An rụt rè nói: “Thưa bà Trương, cháu 6 tuổi rưỡi rồi ạ, cháu đã đi học rồi.”
Trẻ con 6 tuổi rưỡi bây giờ đều cao đến 1 mét 3, đứa nào đứa nấy khỏe mạnh rắn chắc, đâu có như cô bé này, trông như từ trại tị nạn ra, rõ ràng là thiếu ăn thiếu uống lâu ngày.
Lúc này, trên mặt các cụ già đều hiện lên vẻ thương xót: “Đây có phải cha ruột không vậy, không ai cấm tái hôn, nhưng cũng không thể đối xử với con cái như thế chứ!”
“Đúng vậy đúng vậy, cô Kiều phải không, ở Giang Thành chỉ còn lại một mình cô thôi sao, cha mẹ cô đâu? Cô định sống thế nào đây?”
“Họ đã mất từ lâu rồi, họ hàng bên này chỉ còn lại chị gái và anh rể cũ, hai năm trước chị cháu cũng mất rồi...” Kiều Mãn có vẻ u buồn, như thể nhắc đến chuyện đau lòng mà thở dài một hơi thật sâu, ngăn chặn những câu hỏi tò mò của mọi người, rồi lại khéo léo chuyển chủ đề sang Lương Chấn Đông, chồng cũ của Kiều Nhã.
“Nhắc đến chuyện này cháu lại thấy không đáng cho chị cháu. Ngày xưa Lương Chấn Đông cầu xin trăm bề để được gả cho chị cháu, ở rể nhà cháu, còn nói sẽ giúp cha mẹ cháu lo liệu việc nhà và kinh doanh. Kết quả sau khi họ mất thì hắn ta liền lộ nguyên hình, đuổi cháu đi, chiếm đoạt gia sản nhà cháu.”
Mọi người hít một hơi: Má nó, rể ở nhờ ăn của thừa kế!
“Chuyện đó thì thôi đi, điều cháu không thể chịu đựng được nhất là sau khi chị cháu mất, hắn ta đã kết hôn ngay lập tức, có con rồi thì càng đối xử tệ bạc với An An. Đứa bé 6 tuổi mà gầy gò thế này...”
Nhắc đến con trẻ, ai cũng đồng cảm, căm phẫn mắng Lương Chấn Đông là đồ khốn nạn.
Bà Trương đột nhiên nói: “Loại đàn ông này tôi hiểu rõ nhất, cô đừng thấy tòa án xử quyền nuôi con cho cô, nhưng hắn ta vẫn còn trông mong đứa bé sẽ phụng dưỡng hắn lúc về già đấy! Không chừng còn lén lút đến tìm con. Cô yên tâm, chúng tôi sẽ trông chừng giúp cô!”
“Cô Kiều yên tâm, ngày nào chúng tôi cũng rảnh rỗi, sẽ ở đây canh chừng cho cô. Hễ có ai đến hỏi thăm hai dì cháu, chúng tôi sẽ đuổi đi ngay!”
Mục đích của Kiều Mãn đã đạt được, cô vừa giả vờ lau nước mắt vừa cảm ơn mọi người.
Không khí trở nên hòa hợp hơn, bà Lý hỏi Kiều Mãn: “Bé tên gì vậy?”
Con gái bà Lý ở đối diện nhà Kiều Mãn, ngày nào bà ấy cũng đến giúp con gái dọn dẹp nhà cửa nấu cơm, hôm đó tình cờ gặp Kiều Mãn dắt An An đến xem nhà.
“Tên khai sinh vốn là Kiều Yến Ninh, sau khi chị cháu mất thì cha nó đổi thành Lương Đình, theo họ cha. Hôm nay cháu vừa đi đổi lại tên cho bé, tiện thể đến trường tiểu học Hạnh Phúc ở phía trước làm thủ tục chuyển trường. Tên ở nhà là An An ạ.”
Ôi trời! Không chỉ ở rể mà gã khốn nạn này còn lật lọng nữa! Thấy nhà người ta không còn ai thì đổi tên cho con, lại còn đối xử không tốt với con bé, thật là xấu xa!
Kiều Mãn cúi đầu nhìn An An, chỉ có An An mới thấy được ý cười tinh quái trong mắt cô.
Gã khốn nạn Lương Chấn Đông cũng không biết rằng, hôm nay gã đã nổi tiếng ở khu tập thể Hạnh Phúc, lại còn là một danh tiếng xấu bị mọi người xa lánh. Hơn nữa, trong đám người này không chỉ có người của khu tập thể Hạnh Phúc, mà còn có những người đến thăm như bà Lý, sau này người dân trong khu vực này đều sẽ biết có một gã khốn nạn như vậy.