Cô sinh ra trong thời tận thế, sống lay lắt suốt 11 năm, ăn toàn những thứ đồ ăn hạng bét của tầng lớp dưới đáy xã hội, cho đến khi được Kiều Nhã nhặt về. Kiều Nhã vừa như người mẹ lại vừa như người chị, đã nuôi dạy cô từ một đứa trẻ hoang dã như sói con trở thành con người như hiện tại.
Kiều Nhã dạy cô nấu nướng, dạy cô cách chăm sóc bản thân khi đến kỳ, dạy cô cách kết bạn, đưa cô sát cánh chiến đấu cùng đồng đội, dùng thực phẩm đổi được để cải thiện bữa ăn cho các thành viên.
Lúc ấy cô mới biết, hóa ra tận thế không phải là không có tài nguyên, cũng chẳng phải thiếu thốn thực phẩm tươi sống, chỉ là những thứ đó không bao giờ đến lượt họ hưởng mà thôi.
Cô thường nghe Kiều Nhã kể về thế giới của chị ấy, nơi mà người dân bình thường cũng có thể mua được rau thịt tươi ngon. Khi đó Kiều Mãn vẫn chưa hiểu được, còn cảm thấy chuyện đó thật khó tin.
Kiều Mãn thu lại dòng suy nghĩ, quay sang thì thấy hai má An An phồng lên, đang nhai nhồm nhoàm hệt như một chú chuột con, cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Cháu ăn từ từ thôi, không ai tranh với cháu đâu.”
An An cố nuốt trôi chỗ mì trong miệng, gò má gầy gò đen nhẻm ửng lên sắc đỏ ngại ngùng, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn cô rồi bất chợt lên tiếng: “Dì út ơi, ngon quá ạ!”
Hôm nay là ngày thứ ba cô đón An An về, cũng là lần đầu tiên cô bé chịu mở miệng nói chuyện với cô.
Kiều Mãn kìm lại bàn tay đang muốn nhéo đôi má của An An: “Ngon thì cháu cứ ăn từ từ, chỗ thịt và nước dùng còn lại dì sẽ cất vào tủ lạnh, tối nay làm hoành thánh gà cho cháu ăn. Lát nữa ăn xong, chúng ta đến trường làm thủ tục chuyển trường cho cháu trước, rồi đi mua thêm ít đồ dùng học tập."
An An bỗng khựng lại, do dự một lát rồi lí nhí hỏi: “Dì ơi, cháu có thể đổi lại tên cũ được không ạ?”
“Cháu muốn đổi thành gì nào?”
“Ngày trước ông ngoại đặt tên cho cháu là Kiều Yến Ninh, sau khi mẹ mất, cha lại đổi tên con thành Lương Đình...”
Kiều Mãn hiểu ra ngay. Cô từng nghe Kiều Nhã kể rằng gã chồng cũ kia là ở rể, đây là gã đợi nhà họ Kiều không còn ai nữa là lập tức giở thói bội bạc, đổi luôn cả tên họ của con.
“Được, vậy chúng ta đi đổi tên trước.”
An An chớp chớp mắt, khóe mắt cay cay, cúi đầu bắt đầu ăn mì.
Món mì gà hôm nay thơm thật đấy, cô bé chưa bao giờ biết nước hầm gà lại có thể ngon đến thế này. Đùi gà cũng ngon, sợi mì cũng thơm, ăn vào thấy bụng dạ ấm hết cả lên. An An cảm thấy hôm nay mình bước đi cũng có lực hơn hẳn!
Mãi cho đến khi hai người ra khỏi cửa, An An vẫn còn dư vị về bữa sáng nay.
Trời tháng Mười đã trở lạnh, trong nhà chưa có lò sưởi nên còn lạnh hơn ngoài trời. Những lúc nắng đẹp, bãi đất trống trong khu Hạnh Phúc lại “mọc” đầy các ông cụ bà cụ.
Chập choạng tối, người thì đánh cờ, người thì tán gẫu.
Bà Trương hỏi bà Lý: “Căn hộ tầng 4 của con trai bà Mai cho thuê rồi hả?”
Con gái bà Lý sống đối diện nhà bà Mai, bà Lý vừa tước lá cải thảo vừa nói: “Cho thuê rồi, là một cô gái trẻ dắt theo một bé gái. Cô gái tầm hơn 20 tuổi, bảo là đầu bếp, còn con bé kia trông giỏi lắm là 4 tuổi. Tôi đã bảo rồi, mấy cô trẻ tuổi bây giờ đâu có biết nuôi con. Bản thân thì ăn diện gọn gàng, người ngợm cũng xinh xắn, thế mà đứa bé lại vàng vọt gầy gò, tóc tai khô khốc như rơm rạ. Đầu thì to người thì teo tóp, trông hệt như củ cải nhỏ ấy. Tôi nhìn mà thấy xót cả ruột.”
Lúc này, cụ Hứa đang đánh cờ tướng bên cạnh bỗng quay sang hỏi: “Đứa bé đó có phải con ruột không đấy? Hồi trước tôi từng thụ lý rất nhiều vụ án kiểu này, có một bọn buôn người chuyên bắt cóc trẻ con, đánh gãy chân tay hoặc cố tình nuôi cho tàn tật, sau đó lôi ra đường để ăn xin cướp tiền.”
Lời này vừa thốt ra, bà Lý cũng chẳng buồn tước rau nữa, bà Trương cũng thôi chỉnh đài radio, mấy người đang đánh cờ đánh bài đều buông hết đồ trên tay xuống.
Có người nói: “Khu mình là khu tập thể người nhà cảnh sát mà, bọn buôn người có gan trời cũng chẳng dám đâu.”
Lại có người bảo: “Đấy là chuyện hơn 20 năm trước rồi, giờ chỗ mình đổi thành khu Hạnh Phúc từ đời nào, ai mà chẳng vào ở được.”
“Nhưng ở đây vẫn còn không ít cảnh sát về hưu mà, cảnh sát khu vực hay cảnh sát hình sự đều có cả, chỉ có đám thanh niên là chuyển đi thôi, người sống quanh đây ai mà không biết.”
Lúc này, bà Trương bỗng hỏi bà Lý: “Bà bảo cô ta là đầu bếp hả?”
Bác gái Tề vẫn luôn im lặng nãy giờ bỗng chen vào: “Chắc là đầu bếp đấy, điểm này chắc cô ấy không nói dối đâu.”