Sau một cơn mưa thu, lá cây đã rụng quá nửa, mọi người đều đã khoác lên mình lớp áo đông.
Sáng sớm tinh mơ, Kiều Mãn rón rén mở cửa vào nhà, xách túi đi thẳng vào bếp rồi đẩy toang cánh cửa sổ ra.
Cô lấy từ trong túi ra một con gà ta, rửa sạch rồi thả vào nồi đất cùng vài lát gừng, bật lửa lớn đun sôi rồi vặn lửa nhỏ ninh liu riu. Sau đó, cô bắt đầu nhào bột, rửa rau, cán mì một cách đâu ra đấy.
Đây là bữa cơm đầu tiên cô nấu sau khi đến thế giới này, cũng là bữa cơm ăn mừng nhà mới của cô và An An.
Để ăn mừng việc hai dì cháu có tổ ấm riêng, Kiều Mãn đã đặc biệt dậy từ 4 giờ sáng đi chợ, chọn con gà ta tươi ngon nhất để chuẩn bị món mì gà.
Hôm qua cô đã thấy An An nhìn chằm chằm vào hàng gà rán ở góc phố, nhưng cô không mua cho con bé.
Đứa trẻ này lâu ngày không được ăn thịt, bỗng nhiên ăn gà rán nhiều dầu mỡ chắc chắn sẽ sinh bệnh, thà làm món gì thanh đạm một chút, bồi bổ từ từ thì hơn.
Con gà hôm nay là do cô cất công lựa chọn, không chọn gà mái già mà chọn con có thịt mềm.
Làn khói trắng lượn lờ bốc lên, ánh nắng ban mai rọi xuống người Kiều Mãn. Lúc này, cảnh tượng ấy khiến An An đang đứng ở cửa bếp nhìn đến ngẩn ngơ.
Hai ngày trước, khi được dì út đón đi từ nhà cha, cô bé chẳng có cảm giác gì. Hôm qua khi dì út mua quần áo mới, dẫn đi ăn hoành thánh ngon tuyệt, lại còn cho cô bé một căn phòng riêng, An An có vui mừng nhưng nhiều hơn cả là sự lo sợ.
Sáng nay, nhìn thấy bóng lưng hao hao giống mẹ, ngửi thấy mùi canh gà thơm nồng quen thuộc, mắt cô bé bỗng nóng lên, cổ họng như bị nghẹn lại bởi rất nhiều bông gòn, muốn gọi một tiếng “Dì út” mà chẳng thể thốt nên lời.
Mãi đến khi Kiều Mãn phát hiện sau lưng có người, cô quay đầu lại thì thấy bé gái gầy gò nhỏ thó đang đứng nép vào khung cửa. Bàn tay nhỏ đen nhẻm bấu chặt lấy khung cửa, mái tóc ngắn khô vàng rối bù, khuôn mặt nhem nhuốc vàng vọt tràn đầy vẻ tủi thân.
Kiều Mãn lại thầm chửi rủa gã cha tồi Lương Chấn Đông trong lòng thêm một lần nữa, rồi quay người mỉm cười nói với cô bé: “An An mau đi đánh răng rửa mặt đi, buổi sáng ăn mì gà nhé?”
An An gật đầu thật mạnh, dang hai cánh tay bé xíu chạy bay vào nhà vệ sinh.
Mười phút sau, trên bàn ăn trong bếp đã bày ra hai bát mì một lớn một nhỏ. Trên lớp nước dùng gà vàng óng đậm đà rắc một nắm hành lá, sợi mì được thái nhỏ xếp gọn gàng trong bát, bên cạnh mỗi bát còn cắm một chiếc đùi gà.
Thịt gà mềm mại, da gà mọng nước chín nhừ, nhìn thôi đã khiến người ta thèm nhỏ dãi.
An An dán mắt vào bát mì và chiếc đùi gà, nhìn đến mức không nỡ chớp mắt, mùi thơm nồng nàn của canh gà cứ bướng bỉnh chui tọt vào mũi cô bé.
Kiều Mãn vẫn luôn quan sát An An, thấy cô bé dù thèm đến mấy cũng không dám động đũa, cô thầm thở dài. Nếu chị Nhã biết con gái mình bị gã tồi kia nuôi đến mức suy dinh dưỡng, cả người lúc nào cũng khúm núm sợ sệt, chắc chắn chị ấy sẽ tức đến mức từ tận thế quay về tự tay xử đẹp gã chồng cũ khốn nạn đó mất.
Nhưng giờ cô đã trở về rồi, sau này có khối thời gian để tính sổ với gã.
Kiều Mãn thu lại dòng suy nghĩ, xắn tay áo cho An An, xoa mái tóc ngắn khô vàng rối bù của cô bé rồi bảo: “Ăn từ từ thôi, cẩn thận nóng đấy.”
An An mím môi, gật đầu thật mạnh. Cô bé do dự một chút, vụng về cầm đũa gắp chiếc đùi gà, định bỏ sang bát của Kiều Mãn, trong ánh mắt tràn đầy vẻ tiếc nuối không nỡ.
Kiều Mãn ngăn lại: “Không cần cho dì đâu, cháu nhìn xem trong bát dì cũng có đùi gà rồi này. Sau này có đồ ngon hay dở, dì cháu mình đều chia đều, chịu không?”
Cô thừa hiểu thói quen nhường thức ăn này của An An chắc chắn được hình thành khi ở nhà gã cha tồi kia. Trong lòng Kiều Mãn lại thầm ghi thêm một món nợ cho tên khốn Lương Chấn Đông.
An An gật đầu lia lịa, nở nụ cười e thẹn với Kiều Mãn, sau đó vội cúi đầu thổi dọc theo mép bát rồi húp một ngụm canh gà.
Chỉ một ngụm này thôi đã khiến đôi mắt to tròn của cô bé sáng bừng lên. Cô bé bất chấp nóng húp thêm mấy ngụm nữa, rồi vội vàng gắp một đũa mì sợi nhỏ nhét vào miệng.
Lúc nhào bột Kiều Mãn đã cố tình nhào mềm hơn một chút, sợi mì cũng thái rất mảnh, chỉ sợ An An không tiêu hóa được.
Thấy An An thích như vậy, Kiều Mãn mới yên tâm bắt đầu ăn phần mì của mình. Miếng đầu tiên vừa xuống bụng cô đã phải cảm thán: Quả nhiên thế giới này dồi dào tài nguyên hơn tận thế nhiều. Đây mới chỉ là nguyên liệu tươi sống bình thường thôi mà hương vị đã đạt được tám phần so với nguyên liệu cao cấp thời tận thế rồi.