Sau này, dòng người xếp hàng nườm nượp không ngớt, nhưng chiếc xe đẩy nhỏ bán bánh bao lại biến mất.
Cùng lúc đó, một cửa tiệm nhỏ trong hẻm cuối cùng cũng treo biển hiệu: Tiệm ăn vặt Kiều An An.
Tiệm ăn vặt đang nổi như cồn bỗng nhiên đóng cửa, từng vị khách đang ngóng trông mòn mỏi lại bị nhét vào tay một tờ rơi mới toanh.
“Chào mừng quý khách đến với Tiệm cơm nhà họ Kiều, tôi là bếp trưởng Kiều Mãn.”
Đầu hẻm đối diện đội cảnh sát hình sự thành phố Hải, khi Giang Phong nhìn thấy tiệm ăn vặt sáng choang đèn kia, anh hỏi đồng nghiệp: “Trong đội lại có người mới à?”
Đồng nghiệp ôm khư khư cái bánh bao vừa mua, vẻ mặt đầy nâng niu: “Nói cái gì thế! Đó đâu phải trinh sát, đó là căng tin mới của chúng ta đấy!”
***
Vở kịch nhỏ:
Lần đầu tiên Giang Phong đến Tiệm ăn vặt Kiều An An, anh chỉ vào vở bài tập của đứa nhỏ với vẻ quen thuộc: “Câu này sai rồi.”
“Không phải chứ chú ơi, chú theo đuổi dì ấy lâu thế rồi mà không biết đó là dì út của cháu ạ?” Đứa bé ngẩng đầu, để lộ khuôn mặt ngây thơ: “Với cả chú ơi, cháu là con gái.”
***
Góc nhìn nhân vật chính: Kiều Mãn, Giang Phong | Vai phụ: Kiều An An.
Một câu tóm tắt: Một tay nấu ăn nuôi con, phá án nhờ vào mọi người.