Chương 30

Lần đầu tiên từ khi sinh ra, Ninh lão gia tử cảm nhận dạ dày được lấp đầy bởi chất lỏng ấm áp.

Về lý mà nói, đột ngột thay đổi thói quen ăn uống sẽ khiến cơ thể dễ bị phản ứng, đặc biệt là với một người đang trong tình trạng suy nhược như ông.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, Ninh lão gia tử không hề cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào, ngược lại, dòng nước ấm này dường như theo dòng máu chảy khắp các bộ phận trên cơ thể ông.

Lòng bàn tay vốn lạnh băng, dù có nằm bao lâu trong khoang trị liệu cũng khó mà ấm lên — giờ lại bắt đầu có cảm giác ấm áp.

Phần lưng, nơi vết thương dữ tợn vẫn tê dại, ẩn dưới lớp áo rộng thùng thình, đến nay vẫn chưa hoàn toàn khép lại, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác châm chích dày đặc như bị kiến gặm cắn. Cơn ngứa nhỏ cho thấy da thịt đang có dấu hiệu tái sinh.

Khi còn trẻ, vừa mới nhập ngũ, ông từng thấy mình rất may mắn. So với những người đồng đội phải gánh chịu tác dụng phụ đến mức sống không bằng chết, tác dụng phụ của ông, mỗi ngày nhiều nhất chỉ có thể nói chuyện khoảng ba câu quả thực không đáng kể.

Chẳng qua là không thể nói nhiều quá thôi, chứ có phải bị câm đâu. Huống chi ông vốn chẳng thích nói chuyện.

Nhưng rồi, qua những trận chiến với Trùng tộc, bị trọng thương nhiều lần, ông mới hiểu mọi chuyện chẳng đơn giản. Bức xạ vũ trụ đã ảnh hưởng đến gen của con người. Ông cứ ngỡ mình chỉ bị hạn chế khả năng nói chuyện. Thực ra, mọi thứ trong ông đều bị xiềng xích bởi thứ gọi là bức xạ ấy. Tác dụng phụ của ông tên là “sự hạn chế”.

Vì điều này, cả đời ông không thể đạt tới cấp bậc SSS cao nhất. Thậm chí sau khi thể chất đột phá cấp S, mỗi lần thăng cấp ông đều cần một Trị liệu sư cực kỳ ưu tú tạm thời áp chế bức xạ, để ông có thể nhân cơ hội đó đột phá cấp bậc.

Tương tự, cũng vì điều này, hệ thống tự phục hồi vốn có trong cơ thể ông đã bị khóa chặt. Mỗi khi ông bị thương vượt quá giới hạn nhất định, đều rất khó tự mình phục hồi. Hơn nữa, tình trạng ngày càng tệ, đến mức trị liệu sư cũng chẳng giúp ông phục hồi dù chỉ một chút.

Nếu ông chỉ là một người bình thường...

Đúng vậy, sau cấp S, mỗi lần thăng cấp đều vô cùng gian nan, cả đời vô vọng đạt tới cấp bậc SSS. Nhưng thì có gì đâu? Liên Bang có bao nhiêu người đột phá được cấp S? Đúng, vết thương vượt quá giới hạn nhất định sau khó lòng phục hồi, nhưng một người cả đời chịu được mấy lần trọng thương như vậy?

Tất cả những điều này đều không đáng là gì.

Nhưng ông không phải người bình thường.

Ông từng là trụ cột quân đội Liên Bang.

Ông từng hiên ngang, kiêu hãnh trên tuyến phòng thủ tinh cầu biên giới.

Ông từng là hy vọng của các chiến sĩ. Chỉ cần ánh mắt còn có thể thấy bóng dáng ông, dù tình thế ở đó có nguy cấp đến đâu, trong lòng những chiến sĩ đang tắm máu chiến đấu dường như đều tồn tại một niềm tin. Họ không thể thua, họ vẫn chưa thua.

Từng...

Ông cũng từng là người cha khiến con cái tự hào và kính nể nhất.

Nhưng hiện tại vì vết thương của mình, con trai cả chỉ có thể cùng vợ trấn thủ ở tinh cầu biên giới.

Nửa năm trước, tinh cầu biên giới có tin tức truyền về ước chừng chỉ cần dăm ba năm là con trai cả có thể trở về. Nhưng theo tin tức truyền về gần đây, dăm ba năm lại trở thành xa vời vô định.

Còn ông, chẳng làm được gì cả.

Giờ ông chỉ là ông già khô gầy, chẳng đi lại nổi, ngày ngày nằm trong khoang trị liệu để kéo dài mạng sống.

Ninh lão gia tử nghĩ ngợi có chút xuất thần. Ông cũng không biết vì sao mình bỗng nhiên lại nhớ tới những điều này.