Ninh Viêm ánh mắt thoáng tiếc nuối, như muốn nói: “Trễ quá, không kịp ăn món cháu nhỏ lần đầu hầm.” Nghe anh hai bảo, lứa gà tiếp theo ở phòng thí nghiệm phải đợi tháng sau mới nuôi xong.
Ninh Hân lén quan sát lão gia tử. Thấy ông uống xong chẳng có gì bất thường, cô mới yên tâm. Lão gia tử nhà mình ngày thường nói một là một, hai là hai. Ninh Nguyên còn nhỏ chưa hiểu hết nhưng tấm lòng muốn ông nội khỏe mạnh là thật.
Lần này ông uống một hơi gần ba chén “canh gà”. Ninh Hân thật sự lo vết thương cũ của ông tái phát.
Chẳng lẽ đúng là thương cháu hơn con sao? Lão gia tử thật sự thương Nguyên Nguyên.
Nghĩ đến đó, ánh mắt Ninh Hân khi nhìn cha mình lại tăng thêm mấy phần ngưỡng mộ.
Không hổ danh là lão gia tử nhà mình!
May mà ông “lợi hại”, họ không phải uống chén canh đó nữa.
Thế là cô hùa theo ánh mắt thổn thức của chú ba: “Tiếc thật. Con còn định nếm thử xem canh gà Nguyên Nguyên nấu có vị gì, bố cũng chẳng để lại cho con một miếng.”
Nhưng ai ngờ, đúng lúc mọi người tưởng rằng canh gà đã bị lão gia tử uống sạch, trong lòng âm thầm thở phào vì “thoát nạn”, thì cậu bé Ninh Nguyên nãy giờ vẫn đứng yên quan sát lại bất ngờ nhíu mày. Không biết đang nghĩ gì, đôi mắt to đen lấp lánh bỗng lóe sáng, như vừa nhớ ra điều gì quan trọng.
“À, hóa ra còn thiếu nguyên liệu. Em quên cho thêm thứ khác.”
Nghĩ đến hai thứ còn sót, cậu nhóc chạy vội vào phòng. Chẳng bao lâu, từ trong phòng khách bé ôm ra một cái mâm.
Trên mâm là những múi sầu riêng tách sẵn, xếp gọn gàng. Tay kia của cậu bé còn cầm mấy viên “quả nhỏ” hình trứng màu đỏ đã được rửa sạch.
Không chút do dự, bé đổ sầu riêng vào nồi, rồi rắc tiếp những quả nhỏ đỏ au lên trên. Ninh Nguyên cầm lấy chiếc muỗng nhỏ của mình bắt đầu thêm nước vào nồi canh gà.
Sầu riêng chín có màu vàng rực rỡ. Khi nước sôi, sầu riêng tan chảy hòa vào canh, tạo màu đậm đà cho nồi “canh gà” vốn nhạt nhẽo. Những quả nhỏ màu đỏ nổi lềnh bềnh trên mặt canh.
Đỏ đỏ, vàng vàng, còn có thịt gà đang cuộn tròn trong nồi.
Một nồi canh “rực rỡ” lại được làm đầy.
Ninh Nguyên lau mồ hôi lấm tấm trên trán trắng nõn, ngẩng đầu nói với cô út và chú ba vừa nãy còn tỏ vẻ rất tiếc: “Chú ba, cô út, không sao đâu ạ. Nguyên Nguyên vẫn còn nấu thêm được.”
Quả là một đứa bé ngoan.
Thấy người lớn tiếc nuối, liền sẵn sàng tự mình vất vả thêm chút cũng muốn làm thêm cho họ.
Lão gia tử cảm nhận dạ dày căng đầy, cười hiền: “Ông nội no rồi. Nồi này Nguyên Nguyên chia cho cô út với các chú nhé. Ông nội không tranh với mọi người nữa.”
Ninh lão gia tử vừa uống hết hai ba chén canh gà một cách ngon lành, nên lời tuyên bố này nghe vô cùng đáng tin.
Nói xong, lão gia tử không nói gì thêm, chỉ ha hả cười đứng một bên, nhìn những người vừa nghe cháu nhỏ nói xong thì nhất thời há hốc mồm.
Nhưng lạ thay, lão gia tử sờ dạ dày hơi ấm của mình. Cảm giác này với ông thật xa lạ.
Người Liên Bang thường dùng dung dịch dinh dưỡng hoặc đồ hộp, mở ra là dùng ngay. Chẳng ai rảnh hâm nóng dung dịch dinh dưỡng đã chế biến sẵn lên để dùng.
Ngay cả với một đại lão quân đội bị thương nặng như Ninh lão gia tử, bệnh viện Liên Bang phụ trách điều trị cho ông cũng chỉ nghĩ cách nghiên cứu thêm về khoang trị liệu, hoặc mời Trị liệu sư từ Tinh Cầu Trung Ương đến theo lịch để khống chế tác hại do bức xạ vũ trụ gây ra.
Trong cơ sở dữ liệu hiện có của Liên Bang, trước nay cũng chưa có nghiên cứu nào chứng minh được dịch dinh dưỡng sau khi hâm nóng tốt hơn khi không hâm nóng. Ngược lại, đối với phần lớn mọi người, đó là hành động thừa thãi và phí thời gian.