Chương 28

Ninh Hân đứng trước cái nồi đồ chơi của cậu nhóc, thật lòng tò mò hỏi: “Nguyên Nguyên đang làm gì đấy?”

Được anh trai ôm, dùng chiếc muỗng trong tay khuấy canh gà, Ninh Nguyên nghĩ một lúc, bé đáp, giọng non nớt mà rành rọt: “Đang hầm canh gà.”

Hầm canh gà?

Đây là một từ ngữ hiếm lạ.

Ghi nhớ lại đã.

“Nguyên Nguyên học từ đâu vậy?” Cô thấy quy trình này quá trơn tru, chắc không phải cậu bé đột nhiên nghĩ ra được.

Đừng để cô biết ai dạy nhé...

Bé ngước mắt, nhìn về phía sau lưng cô út, ánh mắt dừng lại nơi ông nội.

Ninh Hân quay phắt lại, vẻ mặt không tin nổi nhìn cha mình.

May mà câu tiếp theo của cậu nhóc đã minh oan cho ông.

“Nguyên Nguyên đọc sách học được ạ.” Bé không diễn tả rõ được đoạn ký ức chợt lóe trong đầu, nhưng nhớ trong thư phòng ông nội có cuốn sách tranh vẽ cảnh cho đồ vào nước nấu.

Ở Liên Bang, nơi lịch sử từng bị đứt gãy, một phòng lưu trữ sách giấy đồ sộ chính là biểu tượng nội lực của gia tộc.

Trong lúc Ninh Nguyên và Ninh Hân hỏi đáp, hai ông bà cũng vừa đi chậm rãi đến gần.

Lão gia tử chưa xuất hiện thì không sao. Vừa nãy Ninh Hân trò chuyện đủ thứ với cháu nhỏ, khiến bé tạm quên lời mời ăn canh., khiến Ninh Hân không khỏi thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Nhưng khi Ninh lão gia tử đến gần chỗ cậu bé, Ninh Nguyên như chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức tuột khỏi lòng anh trai, cầm lấy một cái chén đã được rửa sạch, cúi người định múc một chén canh cho ông nội.

Chiếc chén được Ninh Nguyên đặt trên ghế đá nhỏ, cậu bé dùng muỗng múc từng nửa muỗng canh đổ vào, đến khi gần đầy thì cẩn thận đẩy về phía Ninh lão gia tử.

Nhìn chén “canh gà” trước mặt, do cháu trai lớn bật bếp, cháu nhỏ tự tay khuấy nấu, lão gia tử cười ha hả, tỏ ra tự nhiên: “Chờ chú hai với chú ba về, Nguyên Nguyên chia cho các chú nhé. Ông nội hơi mệt, không ăn được.”

Thật ra đây là lời nói dối trẻ con. Uống một chút chắc vẫn ổn.

Ai ngờ lời nói chưa dứt, ngay sau đó cậu bé lại nhẹ nhàng đẩy tay anh trai đang bưng chén về phía ông nội, mím môi nhỏ, vẻ mặt non nớt quả quyết: “Ông nội uống đi, ông nội uống xong sẽ khỏe người ạ.”

Trong ký ức, ông lão hiền từ mỗi lần hầm canh gà đều nói với cậu nhóc đang học bài bên cạnh:"Đợi lát nữa canh gà nấu xong Nguyên Nguyên phải uống nhiều vào nhé, uống nhiều thì Nguyên Nguyên mới cao lớn, mới khỏe mạnh."

Hầm canh gà tốt cho sức khỏe.

Ký ức vụt qua cùng bản năng tinh thần lực mách bảo Ninh Nguyên như vậy.

Nhìn thấy trong đôi mắt trong veo của đứa cháu nhỏ tràn đầy lo lắng dành cho mình, lão gia tử biết lời “khó chịu” của mình đã khiến bé để tâm.

Ông trầm ngâm giây lát, rồi gạt nhẹ tay cô con gái út và cháu trai cả đang định bưng chén đi, ngửa đầu uống cạn chén canh gà trước mặt.

Do Ninh Nguyên còn nhỏ, muỗng cũng bé, nên cậu bé múc canh chậm, vừa đi vừa về như vậy khiến nhiệt độ chén canh gà vừa vặn hơi ấm khi uống vào miệng.

Trừ bỏ có chút mùi tanh, dưới sự nín thở, lão gia tử nhắm mắt uống một hơi hết chén.

Ninh Nguyên lập tức múc thêm một chén nữa cho ông nội.

Lão gia tử thấy cháu chân thành, không nỡ từ chối, nhắm mắt uống tiếp.

Cái nồi của Ninh Nguyên khi tự mình cầm trông có vẻ rất lớn, nhưng thực ra khi bắc lên bếp cũng không lớn lắm. Cho một con gà vào, phần canh còn lại cũng không nhiều. Lão gia tử uống hết hai ba chén nhỏ, về cơ bản trong nồi chỉ còn lại thịt gà.

Lúc này, ngoài cửa hai người mới tình cờ xuất hiện, dáng vẻ như vừa tan tầm về nhà.