Chương 27

Đã sớm bị mùi canh gà hấp dẫn, các cậu nhóc vây quanh quanh nồi canh. Ông lão cười lần lượt đưa những chiếc chén nhỏ cho từng đứa, sau đó nói với cậu nhóc đứng ở tít đằng sau: “Nguyên Nguyên đừng sợ, ông Vương làm nhiều canh gà lắm. Mỗi bạn nhỏ đều được chia một chén, còn có thịt gà để ăn nữa, được không con?”

Với nhiều đầu bếp, tinh hoa của nồi canh nằm ở nước dùng. Có thịt hay không cũng chẳng quan trọng, thậm chí đôi khi còn không cần.

Nhưng với lũ nhóc ở viện phúc lợi thì khác, canh ngon thật, nhưng thịt mới là thứ chúng mê nhất.

Thế nên, được anh trai bế, Ninh Nguyên nhìn canh gà sôi sùng sục, nổi bọt trước mặt. Bé ngẩng đầu nói với cô út và ông bà vừa xuống lầu: “Nguyên Nguyên làm nhiều lắm. Mỗi bạn lớn được một chén, còn có thịt gà ăn nha.”

Trong tiềm thức cậu nhóc, thứ bé làm là món bé rất rất thích. Dù chẳng mấy khi được uống, nhưng mỗi lần có là vui cả ngày.

Vì thế, bé muốn chia sẻ thứ mình yêu thích cho những đã luôn đối xử tốt với mình.

Hai ông bà từ lầu hai bước xuống, thấy cháu nhỏ cười tít mắt, vẫy tay bé xíu chào mình. Họ mỉm cười đầy ý hiểu. Nhưng chẳng ai ngờ lời tiếp theo của bé khiến Ninh lão gia tử, cựu đại lão quân đội từng trải bao sóng gió, đầu óc quay cuồng. Ông cố nghĩ cách từ chối sao cho khéo, vừa không nhận mà vẫn không làm tổn thương tâm hồn non nớt của cháu.

Nếu là với mấy đứa cháu khác, ông đã sẵn sàng lắc đầu từ chối, không cần nghĩ ngợi. Nhưng với Tiểu Ninh Nguyên, mọi người đều phải cân nhắc thêm.

Bởi bố mẹ bé thường xuyên vắng mặt, nên những người lớn còn lại đều tự nhiên mang theo tâm lý người giám hộ. Mỗi người bế một chút, ôm một chút, thay phiên nhau ru bé ngủ, sáng dậy lại cho uống dung dịch dinh dưỡng.

Con người đều là động vật có cảm tình. Mối quan hệ thân thiết đến đâu cũng cần có đủ thời gian ở chung. Sự gắn bó mới sâu đậm, không hời hợt.

Từ khi Ninh Nguyên ra khỏi buồng nuôi dưỡng, ngay cả học nói cũng do mọi người cùng dạy.

Mỗi bước trưởng thành của bé, ai cũng thấy rõ, đều chứa đựng tâm sức của mọi người trong Ninh gia.

Hơn nữa, những đứa trẻ có tiềm năng trở thành Trị liệu sư lại hơi khác biệt so với những đứa trẻ khác. Với tinh thần lực cao, chúng nhạy bén hơn, giỏi nắm bắt những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, và cũng nhạy cảm hơn một chút.

Cơ sở dữ liệu Liên Bang từng thống kê cho thấy, trẻ có tinh thần lực cao dễ mắc chứng trầm cảm hơn trẻ bình thường. Nhiều Trị liệu sư được thống kế kể rằng, khi còn nhỏ họ thường dễ nảy sinh cảm xúc u uất chỉ vì nhớ lại những việc sau đó vốn không được coi là quá nghiêm trọng.

Khi đọc tài liệu này trong hệ thống Liên Bang, Ninh Lan in ngay ra giấy, phát cho mỗi người trong nhà một bản.

Ngay cả Ninh Lẫm đang ở tinh cầu lân cận cũng được con trai cả gửi một bản, kèm tờ giấy nhỏ. Ý ngoài lời là Ninh Lẫm ít cười khi liên lạc với con trai út. Điều này có thể khiến bé nghĩ bố không thích mình. Hy vọng lần sau ông sửa đổi.

Tâm trạng cụ thể của Ninh Lẫm khi nhận được phần tư liệu và tờ giấy đó ra sao thì không ai rõ. Chỉ biết, dưới sự đốc thúc của con trai cả và vợ, ngày hôm sau khi liên lạc với con trai nhỏ, ông ấy đã bị cậu bé hoài nghi có phải bố gần đây quá mệt không, nếu không sao vẻ mặt lại khác hẳn trước đây.

Qua màn hình chiếu, Ninh Nguyên úp hai bàn tay bé xíu lên má, nghiêng đầu làm bộ ngủ. Bé ê a dặn bố ở đầu dây bên kia: “Bố nghỉ ngơi tốt nha.”

Bên này, lão gia tử vẫn đau đầu nghĩ cách từ chối. Đúng lúc ấy, Ninh Hân nín thở bước tới, dáng vẻ như người hùng sắp hy sinh.