Chương 25

Nhờ đi kịp lúc và có sự giúp đỡ của chú hai, Ninh Lan cuối cùng cũng “vớt” được một con vật đã bị xử lý sạch sẽ, đang chờ đưa lên đài hỏa táng. Di sản cuối cùng của bộ phận nghiên cứu cổ sinh vật.

Dù con vật này đã “trụi lủi”, Ninh Lan cẩn thận đối chiếu tài liệu hình ảnh lúc nó còn sống. Cậu chắc chắn không nhầm. Đồng thời, thắc mắc bấy lâu trong lòng cậu cũng được giải đáp.

Nếu không phải Nguyên Nguyên tưởng tượng, thì rốt cuộc bé nghe mấy chuyện này từ đâu? Nghe Ninh Lan kể lại bằng giọng nhàn nhạt, mặt tỉnh bơ, Vệ Cẩm ở đầu video bên kia hơi chột dạ.

Cô vội “đánh tiếng” với Ninh Dục và Ninh Lan: “Trước đây thấy Nguyên Nguyên thích mấy chuyện đó, mẹ lỡ miệng kể hơi nhiều.”

Đối với cậu con trai nhỏ mà mình không thể thường xuyên ở bên cạnh bầu bạn, trong lòng Vệ Cẩm vẫn luôn có cảm giác thiếu sót rất lớn. Mỗi lần khi phát hiện cậu nhóc thích gì, hay hứng thú với điều gì, cô đều hận không thể cho bé tất cả mọi thứ.

Lượng kiến thức của bản thân không đủ thì chẳng sao cả, chẳng phải vừa hay có một nhà nghiên cứu cổ sinh vật trước đây đã từ bỏ công việc để đi lính ở hành tinh bên cạnh sao?

"Rất nhiều là bao nhiêu ạ?” Ninh Lan hỏi

Vệ Cẩm: “Nhớ không rõ.” Ninh Dục gật đầu. Tinh thần lực như chị dâu mà còn chẳng nhớ đã kể bao nhiêu, chắc là nhiều thật.

Nghĩ đến đây, Ninh Dục yên lặng cúi đầu gửi tin nhắn cho trợ lý: [Bảo phòng thí nghiệm tạm dừng xử lý di sản bộ phận nghiên cứu sinh vật cổ. Dùng danh nghĩa cá nhân tôi mua lại.]

Bên kia nhận được tin nhắn dù thắc mắc, nhưng cũng không hỏi nhiều. Yên lặng lấy ra thẻ đen Liên Bang của cấp trên đi thanh toán ở phòng thí nghiệm.

Ninh Lan mang con gà trụi lủi về nhà, nhưng vẫn do dự. Có nên đưa thứ này cho Nguyên Nguyên không? Đối với người Liên Bang, những người phải chứng kiến vẻ ngoài xấu xí của Tộc Trùng và trải qua những cuộc chiến tranh đẫm máu diễn ra hàng năm ở hành tinh lân cận.

Ninh Lan căn bản không nghĩ đến một con vật chết có thể khiến cậu nhóc sợ hãi. Cậu chỉ băn khoăn liệu có nên đợi thêm một tháng để tặng bé con gà sống không, vì cậu chẳng biết Nguyên Nguyên muốn con gà này để làm gì.

Đúng lúc Ninh Lan đang nghĩ, tiếng reo của Ninh Nguyên vang lên. Cậu nhóc từ xa đã thấy anh trai, nhảy chân sáo chạy ra đón. Bé hô “anh ơi” vài tiếng, sau đó mới chú ý tới món đồ anh trai đang xách trong tay.

"Cục cục."

Chỉ liếc một cái, bé đã nhận ra. Ninh Lan chẳng do dự nữa, đặt con gà xuống đất ngoài phòng khách cho Ninh Nguyên tự xem. Ừm, trong mắt cậu, đó là công dụng duy nhất của con gà này.

Ninh Nguyên ngồi xổm nhìn một lúc, sau đó duỗi tay kéo tay áo anh trai.

"Anh giúp em." Một cục nhỏ ngồi xổm dưới đất, nhìn bàn tay bé tí của mình, rồi đo đạc con gà, quyết định nhờ anh trai giúp đỡ.

Ninh Lan: "Ý em là muốn xem ở chỗ khác à?"

Thế là Ninh Lan lại xách theo con gà, dẫn Ninh Nguyên vào phòng khách.

Nhà họ Ninh không có phòng bếp. Nói đúng hơn, hầu hết người Liên Bang chẳng có khái niệm nấu ăn ở nhà. Nhà nào cầu kỳ lắm thì may ra có vài cái chén, cái muỗng để uống dung dịch dinh dưỡng. Bất quá điều này cũng không gây trở ngại gì cho Ninh Nguyên.

Chỉ thấy Ninh Nguyên nhảy chân sáo chạy vào phòng đồ chơi. Bé cố sức lôi từ đống đồ chơi một vật hợp kim hình nửa vòng tròn, trông như cái bát. Với cậu nhóc, cái bát này to lắm. May mà hợp kim nhẹ nhưng cực kỳ chắc chắn. Bé cố hết sức vẫn kéo ra được. Cái bát lớn che khuất cả tầm nhìn của Ninh Nguyên.