Thấy Ninh Lan trả lời, cả đám trong nhóm chat tò mò, thuận miệng hỏi.
[Thế Tiểu Ninh Nguyên muốn gì? Bé có nói với lão đại không?]
[Lạc Ân: Trẻ con mà, muốn gì thì thường là chơi với thứ này thứ kia thôi.]
Các đồng đội nhiệt tình hết mức. Ninh Lan nhất thời chẳng nghĩ ra món đồ em trai nói là gì, thế là gửi thêm một tin nhắn vào nhóm chat: [Các cậu biết thứ gì có cánh, kêu giống cục cục không?]
Cả nhóm chat im bặt.
[Velik: Gì? Trên đời có món đồ đó sao?]
[Sao Mộc: Tôi chỉ biết mấy loại Tộc Trùng kêu xì xì xì thôi. Nhược nhược giơ tay.jpg]
[Lạc Ân: Món đồ cậu nhóc thích đúng là... đặc biệt thật.]
Cả đêm hỏi ý kiến, vẫn không ra đáp án.
Ngày hôm sau khi Ninh Nguyên thức dậy, nghe anh trai nói tạm thời chưa tìm được món đồ bé muốn, nhưng sẽ cố gắng tìm cho bé. Cậu nhóc không giận dỗi, vẫn mềm mại gọi “anh ơi” đầy thân thiết.
Có lẽ với trẻ con, được món đồ hay không chẳng quan trọng bằng lời giải thích chân thành và lời hứa của người lớn. Đôi khi chỉ cần cảm nhận được sự tôn trọng và bình đẳng một cách ngây thơ, bé đã vui rồi.
Thời gian trôi qua, đến tận buổi lễ chọn đồ vật đoán tương lai muộn hơn bình thường của Ninh Nguyên, rồi cả sinh nhật lần thứ hai, cậu nhóc đã quên béng yêu cầu nhỏ ấy.
Duy chỉ có Ninh Lan, vì đó là lần đầu tiên em trai gặp mặt và lần đầu tiên đưa ra yêu cầu với mình, mà trớ trêu thay cậu lại chưa giúp bé thực hiện được, thế nên cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng ghi nhớ.
Cho đến hôm nay, Ninh Lan gọi video cho mẹ.
Nhìn con trai cả cao lớn hơn hẳn năm ngoái, khí thế ngày càng giống bố Ninh Lẫm, Vệ Cẩm khẽ thở dài: “Thoáng cái con với Nguyên Nguyên sắp trưởng thành cả rồi.”
Nghĩ đến cậu nhóc khi gọi video cho mình hai hôm trước đã có thể nói chuyện phiếm với tốc độ chậm rãi, còn biết tự mình chạy đến kệ sách lấy sách tranh để xem, Vệ Cẩm đều cảm thấy thời gian trôi thật quá nhanh.
Ninh Lan nghe mẹ nói, ánh mắt lộ vẻ bất đắc dĩ. Cậu trưởng thành thì còn hiểu được, nhưng Nguyên Nguyên... Cậu nhóc còn chưa đi nhà trẻ Liên Bang, trưởng thành cái gì chứ?
Tựa hồ nhìn ra sự không đồng tình trong mắt con trai cả, Vệ Cẩm hiếm khi tỏ ra trẻ con, tranh luận với con trai cả: "Trước kia Nguyên Nguyên mới ra khỏi khoang l*иg ấp, mẹ kể chuyện cho bé nghe, chỗ nào không hiểu bé cũng chỉ vỗ tay kêu mẹ mẹ, muốn mẹ kể lại một lần. Bây giờ nếu mẹ kể lại chuyện đó, bé có khi sẽ trực tiếp hỏi mẹ: Mẹ ơi, thứ kêu cục cục là cái gì ạ?"
Ninh Lan sững người, giọng phức tạp: “Vậy thứ kêu cục cục rốt cuộc là gì?”
Vệ Cẩm đáp ngay: “Chắc là một loài động vật cổ của Liên Bang, gọi là gà. Hồi trước khi trị liệu cho một nhà nghiên cứu ở phòng thí nghiệm Liên Bang, anh ấy có nhắc. Còn than phiền bộ phận nghiên cứu của họ toàn làm mấy thứ không liên quan đến bức xạ vũ trụ, chẳng ai coi trọng. Nhưng chuyện anh ấy kể thú vị lắm, thỉnh thoảng mẹ kể lại cho Nguyên Nguyên nghe như một câu chuyện."
Nói xong, Vệ Cẩm thêm một câu, giọng hơi tiếc nuối: “Nhân tiện, cách đây không lâu mẹ gặp lại nhà nghiên cứu đó ở hành tinh bên cạnh. Anh ấy bảo bộ phận nghiên cứu cổ sinh vật trước đây đã giải thể. Anh ấy không muốn ở lại phòng thí nghiệm nên nhập ngũ ở hành tinh đó. Mấy thứ còn lại trong bộ phận vốn được nuôi dưỡng, cũng sắp bị xử lý.”
Vệ Cẩm vừa dứt lời, chỉ thấy trước mặt “gió thoảng mây trôi”. Bóng dáng con trai cả đã biến mất khỏi màn hình.