Chương 23

Ninh Nguyên tò mò nhìn người anh mà bé chưa từng gặp bao giờ.

Ninh Lan thì chẳng hề lúng túng. Cậu bước tới trước mặt Ninh Viêm đưa tay về phía cậu nhóc.

Vừa gặp đã muốn bế, có dồn dập quá không?

Ninh Nguyên đang ngồi trong lòng chú ba, cao hơn tầm mắt Ninh Lan một chút. Bé nghiêng đầu, chưa hiểu ý, thử đặt bàn tay nhỏ xíu lên tay cậu.

Ninh Lan khựng lại một thoáng rồi gật đầu. Thế là bàn tay bé xíu kia kéo theo cả cậu nhóc, bị Ninh Lan bế bổng lên.

Chẳng để bé kịp phản ứng, cậu tung ngay chiêu thứ hai: "Anh có mang quà về cho em. Muốn xem không?"

Ninh Nguyên: "Hả?"

Không nói "không", tức là đồng ý, đúng không?

Đã nghe Ninh Hân nói Ninh Nguyên nói chuyện còn chậm, người khác nói chuyện chỉ cần không quá phức tạp, nói lại vài lần là bé đại khái có thể hiểu.

Thế là cậu vừa ôm Ninh Nguyên vừa bước về phía sô pha, giới thiệu về mình: "Anh tên là Ninh Lan, là anh trai của em."

"Biết anh trai nghĩa là gì không?"

Ninh Nguyên quay đầu lại nhìn nhìn chú hai và chú ba.

Ninh Lan gật đầu tán thưởng: "Ừ, giống như bố, chú hai và chú ba là anh em. Mình cũng là anh em."

"Anh em nghĩa là sau này anh sẽ bảo vệ em." Giọng Ninh Lan trịnh trọng như đang thề. Nhưng rồi cậu đổi giọng ngay: "Đương nhiên, em cũng phải nghe lời anh."

Lời tuyên bố "ngầu lòi" bất ngờ của người anh mới xuất hiện khiến cậu nhóc vừa rời khoang l*иg ấp chưa lâu ngửa hẳn người ra sau, ngước khuôn mặt nhỏ nhìn Ninh Lan.

"Được. Nếu em gọi anh một tiếng anh ngay bây giờ, anh sẽ giúp em làm một chuyện." Thuộc lòng bài diễn thuyết gặp em trai mà bạn tốt đã chuẩn bị sẵn, Ninh Lan nhìn phản ứng của Ninh Nguyên, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra vẫn có tác dụng.

Nghe đến đó, cậu nhóc mắt sáng rực, lập tức hô một tiếng "anh ơi" thật trong trẻo.

Gọi "anh" dễ hơn rất nhiều so với gọi "chú ba" hay "chú hai". Ninh Nguyên chỉ gọi một lần là biết.

Ngón trỏ bàn tay đang ôm em trai của Ninh Lan khẽ co lại.

Cậu hỏi: "Em muốn làm gì?"

Ninh Nguyên mở miệng không chút nghĩ ngợi: "Muốn con gà kêu cục cục."

Trong phòng khách, Ninh Dục và Ninh Viêm đang mỉm cười nhìn hai anh em vụng về bên nhau thì sững người. Ninh Lan cũng ngơ ngác.

"Gà kêu cục cục" là cái gì?

Thấy anh trai không hiểu, chú hai và chú ba cũng chẳng hiểu, Ninh Nguyên cố giải thích: "Bay bay."

Bé còn dùng hai tay nhỏ bắt chước động tác vẫy cánh, miệng lặp lại: "Cục cục."

Lần đầu ở cạnh em trai đã gặp "sự cố", Ninh Lan mím môi.

Cái thứ vừa biết kêu "cục cục", lại còn biết bay. Rốt cuộc là cái gì đây?

Trên máy liên lạc của Ninh Lan có một nhóm chat nhỏ. Trong nhóm đều là các đồng đội của cậu ở bộ phận dự bị trong trường quân đội. Ngày thường mọi người có mối quan hệ rất tốt, là những người mà cậu ta sẵn sàng giao phó cả tính mạng.

Lần này, đừng nhìn Ninh Lan bề ngoài trông có vẻ thành thạo khi ở cạnh cậu nhóc, thậm chí lần đầu ở chung đã khiến em trai thấy ngầu. Thực ra, ngay sau khi huấn luyện xong, cậu lộ vẻ nôn nóng bất an. Đồng đội lập tức nhận ra sự khác thường.

Hỏi han một hồi, họ biết lý do là Ninh Lan lo vì chưa từng chính thức ở chung với Ninh Nguyên. Bé vừa về nhà, cậu đã phải đi kiểm tra ở trường. Cậu sợ về nhà bé sẽ ngại người lạ, không hòa hợp. Thế là cả đám đồng đội rầm rộ bày mưu tính kế giúp cậu.

Chiều tối, khi các đồng đội rảnh rỗi hơn, họ nhắn tin tới tấp cho Ninh Lan, hỏi thăm xem cậu với Tiểu Ninh Nguyên ở chung thế nào.

[Ninh Lan: Chắc là ổn.]

[Sao Mộc: Tốt rồi! Không uổng công tôi viết cả đống bài diễn thuyết cho lão đại cậu.]

[Velik: Còn tôi nữa! Chiêu "viên đạn bọc đường" tôi dạy cậu có tác dụng không?]

[Ninh Lan: Ừ.]