Chương 22

Tìm mãi chẳng thấy món quà gặp mặt nào phù hợp. Cuối cùng, bà quay lại phòng trị liệu lấy một chậu cây nhỏ sai quả đỏ xinh đẹp trên bàn đưa cho Ninh Nguyên.

"Hôm nay không có chuẩn bị gì, bà Lý cũng chẳng có thứ gì khác để tặng cho Nguyên Nguyên. Thôi thì bà tặng con chậu cây bà tự trồng nhé. Lần sau bà sẽ bù quà gặp mặt tử tế hơn."

Thực vật, đối với Liên Bang hiện tại, quả thật là thứ hiếm có khó tìm.

Khu vườn nhỏ nhà họ Ninh trước đây trông như rừng hoa rực rỡ, nhưng kỳ thực chỉ là công nghệ thực tế ảo mô phỏng. Hoa thật, hoặc nằm trong phòng thí nghiệm, hoặc vẫn đang được niêm phong kỹ lưỡng trong kho hạt giống.

Chậu cây hoa sai quả đỏ nhỏ xíu này, vừa vặn để cậu nhóc ôm trọn trong lòng. Cậu nhóc hiểu ý ngay, ôm chặt chậu cây rồi líu lo: "Cảm ơn bà ạ."

Ninh Nguyên thích chậu hoa này lắm.Trên đường về nhà cùng chú hai và chú ba, bé nhớ kỹ bà đã tặng quà cho mình.

Thậm chí còn tiện thể “tố cáo” với chú ba, người vừa mới trút được gánh nặng xong, rằng hôm qua có người được tặng quà mà lại không chịu nhận!

Biểu cảm của Ninh Viêm vừa chính chắn vừa nghiêm túc lắng nghe cậu nhóc tố cáo. Nhưng trong mắt hắn thỉnh thoảng lại lóe lên chút mơ hồ.

Hôm qua Nguyên Nguyên tặng quà cho mình thật à?

Mà lý do tặng quà lại là vì nghĩ mình đang giận?

Giận mình sao?

Nếu không phải Ninh Dục gật đầu xác nhận, Ninh Viêm suýt chút nữa nghi ngờ không biết sau khi hôn mê có tỉnh lại làm gì kỳ quái hay không, rồi phát bệnh mất trí nhớ.

Hắn cẩn thận nhớ lại, cuối cùng hình ảnh hiện lên trong đầu là lúc mình gắt gỏng, giọng dồn dập bảo Ninh Dục bế Nguyên Nguyên đi chỗ khác.

Chẳng lẽ lúc đó làm cậu nhóc hiểu lầm?

Ninh Dục đang ngồi đối diện với Ninh Viêm lúc này mới chợt hiểu ra.

Cậu nhóc thông minh thì thông minh thật, nhưng mới hơn một tuổi, chưa phân biệt được cảm xúc của người lớn là hướng về ai cũng là chuyện thường.

Thảo nào sáng nay không thấy chú ba, bé tủi thân đến vậy.

Đầu tiên là hôm trước tưởng mình bị người lớn mắng, sau đó mong ngóng tặng quà để làm hòa. Kết quả ngày hôm sau, người nhận món quà làm hòa của mình lại biến mất.

Đặt vào ai mà chẳng tủi thân cơ chứ?

Ninh Viêm ôm cậu nhóc đang tủi thân vào lòng dỗ dành một hồi, mặc kệ có phải lỗi của mình hay không, cứ nhận trước đã.

Sau đó mới giải thích cho Ninh Nguyên: "Chú... không mắng... con đâu. Chú... không... giận... Nguyên Nguyên."

Hắn tiếp tục giải thích cho cậu nhóc nghe vì sao hôm qua giọng mình lại nóng nảy như vậy.

Nghe xong, nỗi tủi thân của Ninh Nguyên vơi đi hơn nửa.

Sau đó Ninh Viêm lại nói: "Hơn nữa... Ăn... quà rồi... là... muốn làm hòa... đúng không?"

"Dạ." Một cục nhỏ xíu ngồi khoanh chân trên đùi chú ba Ninh Nguyên, bị thái độ chân thành của chú làm cảm động. Suốt quãng đường còn lại, hai chú cháu tiếp tục một người nói ngắt quãng, một người kiên nhẫn dạy nói.

Khi ba người về đến nhà, trên sô pha phòng khách đang ngồi ngay ngắn một thiếu niên mà Ninh Nguyên chưa từng gặp bao giờ.

Thiếu niên bộ đồ huấn luyện, trên mặt và tay lộ ra vài vết trầy xước rõ ràng, nhưng dường như cậu ta chẳng bận tâm. Lúc này, ánh mắt cậu dồn cả vào cậu nhóc vừa được bế từ ngoài cửa vào. Ngũ quan của Ninh Lan khá giống bố Ninh Lẫm, lạnh lùng và cương nghị.

Ngũ quan của Ninh Nguyên phần lớn giống mẹ Vệ Cẩm, nhưng trông còn đáng yêu hơn vài phần. Đôi mắt to tròn, da trắng hồng, mũi nhỏ xinh, hàng mi dài cong vυ"t. Nhờ được chăm sóc kỹ, bé bụ bẫm, sờ vào mềm mại thích mê. Chỉ liếc một cái là thấy ngay cậu nhóc đáng yêu, non nớt, dễ thương đến nao lòng.