Chương 21

Vị trị liệu sư nhận khăn từ tay trợ lý, tự mình lau trán giọng mang chút trách móc: "Với tình hình của cậu ấy, ít nhất vẫn còn chịu đựng được một hai tháng. Nếu tính thêm ý chí thì thậm chí còn kéo dài hơn. Chuyện này không nghiêm trọng như Tiểu Vệ nói đâu.”

Ninh Dục nghe vậy thì ngẩn người.

Người trong nhà luôn hiểu rõ chuyện nhà mình.

Lần trị liệu gần nhất của Ninh Viêm cách đây đã lâu. Theo kinh nghiệm, anh tưởng Ninh Viêm sắp đến giới hạn, chỉ đang cố chống đỡ bằng ý chí.

Nhưng vị trị liệu sư trước mặt lại khẳng định, tình trạng của Ninh Viêm vẫn chưa đến mức nghiêm trọng. Dù trong lời nói mang chút trách móc, nhưng hàm ý “không sao cả” Ninh Dục hiểu rất rõ và anh cũng chẳng bận tâm đến ngữ khí đó làm gì.

Ngay từ đầu, mọi người đều cho rằng Ninh Viêm đã sắp chạm ngưỡng rồi. Nếu không, Vệ Cẩm đâu cần dùng đến mối nhân tình để mời được một trị liệu sư khác tới giúp. Nếu bệnh tình nghiêm trọng thì dễ nói, đằng này anh chưa đến giới hạn, nếu vị trị liệu sư này biết trước, e là dù Vệ Cẩm có nhờ vả cũng chưa chắc bà đã chịu đến.

Theo lẽ thường của Liên Bang, trong tình huống chưa đến giới hạn, quả thật không đáng để làm lớn chuyện.

Nhưng người lớn nghe hiểu, không có nghĩa là trẻ nhỏ có thể hiểu những ý tứ phức tạp như vậy.

Ninh Dục đang mỉm cười cảm ơn vị trị liệu sư, chuẩn bị đứng dậy tiễn bà ra cửa cho phải phép thì cậu nhóc vốn vẫn luôn ngoan ngoãn nãy giờ đột nhiên lo lắng kéo tay áo chú hai: “Chú ba ơi, hết bệnh chưa ạ?”

Chú ba hết bệnh rồi sao? Nhưng... sao chú vẫn còn ngủ?

Cậu nhóc từ đầu yên tĩnh nên vị trị liệu sư chỉ tập trung trị liệu cho Ninh Viêm. Đến khi Ninh Dục bước vào, bà mới để ý còn có bé Ninh Nguyên ở đây.

Khi đối diện với cậu bé, vẻ nghiêm nghị ít nói ban đầu của bà lập tức tan biến. Bà giơ tay xoa đầu cậu bé, mở miệng hỏi: "Đây là con của Tiểu Vệ à? Tên gì thế?"

Ninh Dục gật đầu: "Vâng. Tên đầy đủ là Ninh Nguyên, tên ở nhà gọi Nguyên Nguyên. Hôm nay là ngày thăm người thân ở trường quân đội, tôi đưa bé đến thăm."

Nói rồi anh cúi đầu nhìn về phía cậu bé, không quên trả lời câu hỏi vừa nãy: "Ừ, Nguyên Nguyên yên tâm, chú ba hết bệnh rồi."

"Con xem này, chính bà đây là người giúp chú ba chữa bệnh đó. Lát nữa chú ba sẽ tỉnh. Nguyên Nguyên có muốn cảm ơn bà Lý giúp chú ba không?"

Thông thường những người có tinh thần lực cao hoặc thể chất tốt đều lão hóa tương đối chậm. Vị trị liệu sư nữ họ Lý này trông khoảng năm mươi tuổi, nhưng thật ra bà còn lớn tuổi hơn mẹ của Vệ Cẩm, tính theo vai vế thì Ninh Nguyên phải gọi là bà.

Vị trị liệu sư họ Lý thấy cậu nhóc nghe xong thì phản ứng chậm lại một lát. Đợi người lớn đang bế bé nhắc lại từng câu từng chữ một cách chậm rãi một lần nữa xong, bé lập tức gật gật cái đầu nhỏ nhìn bà chăm chú, sau đó dù phát âm chưa chuẩn nhưng rất nghiêm túc nói cảm ơn bà.

Có thể thấy bé thực sự hiểu.

"Đứa bé này thật thông minh." Nghĩ đến trước đây có tin đồn đứa bé đời thứ ba của nhà họ Ninh vừa sinh ra đã có tinh thần lực rất cao, khả năng lớn sẽ trở thành trị liệu sư, bà không khỏi tin thêm vài phần.

Trẻ em có tinh thần lực cao thường thể hiện rõ ưu thế này.

Vì tinh thần lực cao, năng lực tiếp thu và lý giải của bé sẽ vượt trội hơn trẻ bình thường. Nhìn cũng thấy thông minh hơn hẳn.

Vị trị liệu sư họ Lý có quan hệ tốt với Vệ Cẩm. Nghĩ hôm nay là lần đầu tiên thấy Ninh Nguyên, cậu nhóc lại gọi mình là bà, bà bắt đầu lục lọi khắp người.