Buổi chiều là Ngày Thăm thân Nhân của học viện tháng này. Người nhà của học viên và huấn luyện viên có thể đến thăm vào ngày này.
Vì thông thường học viên và huấn luyện viên không được phép tự tiện ra vào.
Tại sân huấn luyện, không khí trang nghiêm buổi sáng đã tan biến, thay vào đó là hình ảnh từng vị phụ huynh ân cần hỏi han con cái mình. Hay những giáo quan đã lập gia đình đang ôm con, nhỏ giọng trò chuyện dịu dàng với người vợ đến thăm.
Ngày thăm thân nhân như thế này, từ rất lâu trước đây không được phép ở trường quân đội.
Có lẽ vì áp lực đủ loại quá lớn, học viên trong trường quân đội thường xuyên xảy ra xung đột, thậm chí đổ máu gây thương tích nặng.
Mãi về sau, có vị hiệu trưởng tiền nhiệm đã thiết lập Ngày Thăm thân nhân mỗi tháng một lần.
Rất kỳ lạ, ấy vậy mà những vụ xung đột vốn cấm mãi không dứt kia lại giảm đi rõ rệt.
Ngày Thăm thân nhân cứ thế được duy trì.
Một bên khác của sân huấn luyện, Ninh Viêm ánh mắt bất động nhìn cảnh tượng đang diễn ra.
Ngay sau đó, một bé con đang được ai đó cúi lưng dắt đi chập chững trên mặt đất lọt vào mắt anh.
Bé con trông thật đáng yêu, đi đến đâu cũng thu hút không ít ánh nhìn.
Hôm nay Ninh Dục không quá bận rộn, buổi sáng nghỉ phép, buổi chiều cũng không có việc công gì, chỉ là theo thói quen anh muốn đến Trường Quân đội Liên bang một chuyến. Không có việc gì khác, chủ yếu vẫn là để kiểm tra tình hình các cơ sở vật chất của trường, cũng như xem trợ cấp của học viên và huấn luyện viên thuộc Liên bang cấp có đến tay họ đầy đủ chưa.
Lần này bị nhóc con níu kéo mãi, hơn nữa chuyến đi này là việc riêng, anh vào khu quân sự theo diện thăm Ninh Viêm, nên Ninh Dục đơn giản đưa luôn Nguyên Nguyên đi cùng.
Đây là lần đầu tiên bé con ra ngoài, dọc đường đi cứ dán mắt vào cửa sổ tàu bay, cái gì cũng thấy lạ lẫm. Đến khi được chú hai bế xuống tàu bay, đi tới cổng lớn của trường quân đội, khu vực cửa đã tụ tập không ít người, chỉ chờ cổng mở ra là lần lượt trình giấy tờ tùy thân rồi đi vào.
Ninh Dục ôm Ninh Nguyên xếp hàng chờ đợi ở đó.
Trong lúc chờ đợi, có người thấy đứa bé được người lớn bế, ngoan ngoãn không quấy không khóc, chỉ mở to mắt tò mò nhìn ngó xung quanh, trông rất đáng yêu. Họ còn lặng lẽ đi theo sau Ninh Dục, trêu đùa Nguyên Nguyên một lát.
Trong đám đông cũng có những đứa trẻ cùng tuổi hoặc lớn hơn Nguyên Nguyên một chút. Những đứa trẻ này, có đứa tính tình hiếu động, không chịu ngồi yên trong lòng bố mẹ mà cứ đòi xuống.
Những người xung quanh đều hiền lành, thấy có đứa trẻ tự mình đi, họ tự động dạt sang một bên, sợ va vào bọn trẻ.