Nhưng tìm quanh mà không thấy.
So với những đứa trẻ cùng tuổi, Ninh Nguyên vì có tinh thần lực cao, cùng với việc vẫn còn mơ hồ giữ lại một chút bản năng của kiếp trước, nên sự nhận thức vượt trội hơn những đứa bé một tuổi bình thường. Lượng kiến thức ít nhất cũng ngang trình độ của trẻ hai tuổi rưỡi.
Lúc này, Ninh Nguyên, người suýt chút nữa bị chú hai đánh lạc hướng, mới nhớ ra chú ba đã nhận quà làm hòa cậu bé đưa, sau đó ngủ thϊếp đi. Họ vẫn chưa chính thức làm hòa.
“Ba...ê...a?” Nguyên Nguyên nắm chặt rồi lại mở bàn tay nhỏ trống rỗng, cố gắng dùng hành động đó để hỏi: "Chú ba đâu rồi? Sao không thấy?"
Chú hai vẻ mặt dịu dàng, nói lảng sang chuyện khác: “Nguyên Nguyên có thích chú hai không? Sáng nay chú hai chơi với con nhé, rồi chiều nay để anh con chơi với con được không?”
Mấy hôm nay Ninh Lan đang thi, nhóc con còn chưa được gặp anh lúc thức.
Ninh Nguyên nghe hiểu, nghiêm túc gật đầu: “Ê, a... ngoan.”
Sau khi nghiêm túc “đồng ý” với chú hai, Ninh Nguyên lại bắt đầu hỏi: “Ba... ê... a?”
Đứa nhóc con bi bô tập nói, khiến Ninh Dục chợt nghe thấy cách gọi này, bỗng cảm thấy Ninh Viêm như đáng yêu hơn hẳn.
Ninh Dục thở dài trong lòng. Nguyên Nguyên tinh thần lực cao, trí nhớ cũng rất tốt. Xem ra chiêu đánh lạc hướng này vô ích rồi.
Vì thế, anh đành cố gắng dùng những câu nói đơn giản nhất, mà bé con có thể hiểu, để giải thích lý do Ninh Viêm không có ở nhà.
Ninh Nguyên hình như đã hiểu.
Chú ba đi ra ngoài.
Giống như cô út. Phải đợi rất lâu rất lâu mới xuất hiện lại.
Vốn dĩ Nguyên Nguyên sẽ không đến nỗi tủi thân như vậy.
Trong lòng nhóc con mơ hồ có khái niệm về việc ra ngoài. Mọi người sẽ không lúc nào cũng ở trong nhà, chỉ những đứa trẻ rất nhỏ mới vậy.
Nhưng bây giờ tình hình lại khác.
Tinh thần lực cực cao của đứa bé ngây thơ, ngơ ngác đã giúp cậu bé nhớ lại hôm qua chú ba đã ăn món quà làm hòa cậu bé muốn đưa.
Chú ba đã ăn quà rồi, sao hôm nay vẫn ra ngoài?
Cuối cùng vẫn không kìm được, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm úp vào lòng chú hai mà khóc nức nở vì tủ thân.
Cảm nhận được đứa nhóc con trong lòng cứ nấc lên từng hồi, thật đáng thương. Ninh Dục hơi bất lực.
Trong trí nhớ của Ninh Dục, đứa cháu trai lớn lên dưới mắt mình là đứa trẻ ngã trầy xước chảy máu còn nhiều hơn số lần khóc rất nhiều. Còn đứa em gái út Ninh Hân cũng lớn lên dưới mắt anh, không sợ trời không sợ đất, từ nhỏ đã lì lợm, bướng bỉnh.
Nhưng chỉ riêng đứa nhóc con anh đang ôm đây, mềm mại, mũm mĩm, như thể dòng máu nhà Ninh chưa từng mềm mại đến thế.