Sau khi tỉnh lại hôm nay, Ninh Viêm nhớ lại toàn bộ quá trình mình đột ngột phát bệnh, hắn liền im lặng quay trở lại Trường Quân đội Liên bang, chấm dứt kỳ nghỉ và lại một lần nữa lao vào vòng huấn luyện tân binh mới.
Tối hôm trước ngày đi, hắn còn đứng từ xa, lén nhìn qua cửa sổ chiếc nôi nhỏ Ninh Nguyên đang nằm.
Sau sự việc hôm đó, toàn bộ gia đình Ninh không ai trách hắn. Anh cả và chị dâu tuy rằng vẫn còn chưa hết bàng hoàng, nhưng cũng đều dồn hết lửa giận vào kẻ đứng sau dám tính kế nhà họ Ninh.
Tuy chỉ mới vỏn vẹn ba ngày, nhưng sự tận tâm của Ninh Viêm dành cho Nguyên Nguyên, cùng với tình cảm yêu quý của nhóc con dành cho người chú ba này, ai cũng nhìn thấy rõ.
Chỉ là Ninh Viêm hơi tự trách bản thân.
Quả thật, đúng như Ninh Dục đã suy đoán lúc ấy, may mắn thay vào phút cuối quan trọng, Ninh Viêm đã kiềm chế được bản thân. Nếu không, chỉ cần Ninh Nguyên xảy ra bất cứ chuyện gì, Ninh Viêm sẽ không bao giờ có thể đối mặt với chính mình nữa.
Có lẽ là vì tinh thần lực đã tiêu hao hết vào ngày hôm trước, bé con được bế trong vòng tay chú ba đã ngủ say từ sớm, mãi cho đến gần trưa ngày hôm sau mới tỉnh dậy.
Ninh Dục không yên tâm không yên tâm trong suốt quãng thời gian này, cứ nghĩ đứa nhóc con bị hoảng sợ, nên khi Ninh Nguyên đang ngủ trong nôi, anh đã cho gọi bác sĩ gia đình đến kiểm tra cho cậu bé. Sau khi xác định Nguyên Nguyên không sao, anh mới thở phào nhẹ nhõm, nghĩ có lẽ đứa bé còn đang lớn nên ngủ nhiều.
Ninh Nguyên xoa mắt, ngồi dậy trong nôi, mắt còn chưa mở hẳn đã theo phản xạ có điều kiện mà vươn tay đòi bế.
Đối với một đứa bé mới vừa mở mắt chào đời không lâu, hình thành một thói quen là rất dễ.
Những lần trước Ninh Nguyên buổi sáng hay ngủ trưa tỉnh dậy đều được bế lên ngay lập tức. Đến hai lần sau này, nhóc con tự động vươn tay đòi bế.
“Nguyên Nguyên tỉnh rồi à?” Ninh Dục, người hôm nay nghỉ buổi sáng, cầm một chai sữa dinh dưỡng dành cho trẻ em, đẩy cửa bước vào, tiện tay bế đứa nhóc con lên rồi đưa ống hút ở miệng chai lại gần môi Nguyên Nguyên.
Bé con há miệng, đồng thời rất tự giác vòng tay ôm lấy chai sữa dinh dưỡng.
Nhìn Nguyên Nguyên hai tay ôm chai sữa uống ngon lành, ôm còn rất chắc chắn, Ninh Dục vuốt vuốt mái tóc hơi rối sau một đêm ngủ cho đứa nhóc con, khen ngợi: “Nguyên Nguyên tự mình cầm uống đấy à, giỏi quá!”
“Nguyên Nguyên, giỏi giỏi?” Đứa nhóc con cúi đầu nhìn bình sữa của mình, lại ngẩng đầu nhìn chú hai Ninh Dục.
Ninh Dục gật đầu khẳng định: “Ừm, rất giỏi.”
Khen trẻ nhỏ nên bắt đầu từ những chuyện nhỏ nhặt nhất.
Được khen một lần nữa, Ninh Nguyên quay đầu tìm Ninh Viêm.
Trẻ nhỏ được khen, bao giờ cũng muốn tìm người để chia sẻ niềm vui.