Chu Hành lùi lại một bước, hỏi nàng: “Ngươi thật sự trộm đồ của chủ nhà?”
Vừa thở lại được bình thường đã nghe hắn hỏi vậy, Tề Tú Uyển trợn tròn mắt, vội vàng lắc đầu xua tay phủ nhận.
Những lời bịa đặt đó đều do ả tẩu tẩu độc ác của nàng dựng nên. Trước kia nàng chỉ hơi kiêu căng một chút, chứ chưa bao giờ làm chuyện trộm gà bắt chó đó!
Một tháng trước, Tề Tú Uyển suýt nữa không qua khỏi.
Trước đó, chỉ do tẩu tử Thẩm thị nhất thời mềm lòng nên mới quyết định giữ Tề Tú Uyển lại. Giam cầm người ở Vũ Châu khó tránh sinh chuyện, khi suýt bị phát hiện, một tháng sau mới quyết định bán người đến vùng hẻo lánh lạc hậu cách Vũ Châu hơn hai ngàn dặm.
Phía đông Linh Sơn trấn là một vùng hoang vu chưa được khai khẩn, nên cũng gần như là đất của người man di.
Thẩm thị cho người dò la về Linh Sơn trấn. Linh Sơn trấn gần như cách biệt với bên ngoài, ở nơi như vậy, một tiểu cô nương câm lặng, tay lại tàn tật thì làm sao trốn về được?
Thế nên Thẩm thị mới vin cớ Tề Tú Uyển trộm cắp, bị chủ nhà đánh gãy tay rồi đem bán đi. Dù sao đến lúc đó, dẫu nàng không nhận, cũng chưa chắc có ai tin. Mà có tin thì đã sao?
Còn có người giám sát nàng, chỉ cần nàng hé lộ ý định rời Linh Sơn trấn, Thẩm thị cũng đã dặn kẻ giám sát kia, không cần nương tay nữa.
Tề Tú Uyển chờ Chu Hành hỏi chuyện tiếp theo, nhưng hắn chỉ hỏi nàng có trộm đồ không, rồi chẳng hỏi gì thêm.
Chu Hành rất lạnh lùng: “Chuyện của ngươi thế nào, ta không hứng thú. Một tháng sau tháo nẹp tre, ngươi tĩnh dưỡng thêm nửa tháng rồi muốn đi đâu thì đi, ta không can dự.”
Tề Tú Uyển ngẫm nghĩ kỹ lời hắn nói. Ý hắn là chữa khỏi tay cho nàng rồi sẽ để nàng đi?
Vẻ mặt và ánh mắt đều lộ rõ vẻ không thể tin nổi.
Bỏ bạc ra mua nàng về chỉ để chữa một đôi tay, rồi thả nàng đi?!
Chu Hành thấy nàng lộ vẻ khó hiểu, khẽ cau mày.
Chẳng lẽ không muốn đi?
Nghĩ vậy, Chu Hành trầm ngâm giây lát, rồi nhướng mày, cố ý nói: “Nếu không đi, ở lại cũng được, trong ba năm sinh cho ta một trai một gái.”
Lời vừa dứt, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay kia liền trắng bệch, rồi lại đỏ bừng như sắp rỉ máu.
Rõ ràng là kinh hoảng.
Thấy nàng lộ vẻ kinh hoảng, Chu Hành rất hài lòng, đoạn nói: “Kẻ khác hạ độc ngươi, ta không biết là những loại độc gì, nên không giải được, chỉ có thể tạm thời làm chậm lại sự tổn hại.”
Trúng độc chưa lâu, vẫn còn khả năng chữa khỏi. Nhưng nếu bây giờ bỏ mặc, sau này chắc chắn không chữa được.
Tề Tú Uyển lúc này mới hoàn hồn sau lời hắn nói muốn thả nàng đi. Rồi lại nghĩ, hắn thả nàng đi, nhưng lỡ nàng bị bắt lại thì sao?
Ánh mắt nàng bất giác nhìn quanh các lùm cây.
Kẻ áo đen đang giám sát nàng quanh đây sao?
Thấy ánh mắt nàng dường như đang tìm kiếm điều gì, Chu Hành nhớ lại hôm đưa nàng từ chợ về, hắn phát hiện có kẻ bám theo suốt đường.
Ban đầu tưởng là gã đồ tể không cam lòng, nhưng nhìn kỹ lại, thấy thủ pháp theo dõi của kẻ đó không giống người thường.
Kẻ đó nếu không phải xem thường hắn, e rằng cũng không để lộ dấu vết.
Hôm nay Chu Hành đi săn, phát hiện gần đây có dấu vết người hoạt động. Trong núi sáng sớm sương dày, cỏ cây thường đọng mạng nhện, nhưng nhiều chỗ đã bị phá hỏng, trên đất còn có kiến trùng tha vụn lương khô.
Người trong Chu Gia Trang hầu như đều biết đây là địa bàn của Chu Hành, ai nấy đều tránh như tránh tà, chỉ mong tránh càng xa càng tốt, sao có thể xuất hiện gần đây?
Kẻ đến gần đây hẳn là người ngoài Chu Gia Trang, hoặc thậm chí là người ngoài Linh Sơn trấn.
Hắn hoàn hồn, nhưng không nói chuyện này với nàng.
Trong lúc Tề Tú Uyển thất thần, Chu Hành tiến lên một bước, bế ngang người nàng, doạ nàng giật mình tỉnh lại, vội ôm lấy hắn.
Lại không một lời báo trước mà bế nàng lên!
Chu Hành đặt nàng lại lên giường rồi xoay người ra khỏi sơn động. Lúc xử lý con mồi, hắn mới nhớ ra nàng rõ ràng có chân, có thể tự đi được.
Bị đặt lại lên giường, Tề Tú Uyển ngẩn người một lúc lâu mới hoàn hồn, khẽ thở hắt ra một hơi. Rồi nàng chần chừ hồi lâu mới xỏ giày, rón rén đi về phía cửa động.
Nấp sau cửa, nàng thò nửa cái đầu ra nhìn, lại phát hiện Chu Hành không có ở đó.
Sững người một chút, nàng mới từ trong sơn động bước ra ngoài.
Hai con thỏ rừng trên đất đã biến mất, nàng nhìn quanh quất, mới thấy hắn đang xử lý thỏ ở một vũng nước nhỏ cách đó không xa.
Cách xa, không thấy rõ hắn làm thế nào.
Dường như cảm nhận được, nam nhân ở phía xa bỗng ngẩng đầu nhìn về phía sơn động, doạ tiểu cô nương sợ đến mức vội ngồi thụp xuống, hy vọng tránh được ánh mắt của hắn.
Khi ngẩng đầu lên mới phát hiện, hắn có thể nhìn thấy mình. Ý thức được hành động của mình có phần ngốc nghếch và chột dạ, nàng mới đứng dậy, như kẻ làm điều sai trái, vội vàng chạy về sơn động.
Đợi Chu Hành trở về, mới thấy nàng ngoan ngoãn ngồi bên mép giường. Nàng bất an ngước mắt nhìn hắn, dường như muốn nói – ta sẽ không chạy lung tung nữa.
Chu Hành: …
Im lặng một hồi, hắn khẽ thở ra một hơi nặng nề mà không thành tiếng: “Ngươi muốn đi đâu thì cứ đi.”
Nói xong, hắn ra ngoài động nhóm lửa nấu cơm.
Chu Hành ít nhiều cũng giữ gìn sự sạch sẽ nơi ở của mình. Dù trong động rất thông thoáng, cao ráo và rộng rãi, nấu ăn cũng không làm khói mù mịt, nhưng hắn vẫn rất ít khi nhóm lửa nấu ăn trong động, chỉ khi nào bên ngoài mưa hoặc tuyết rơi mới nấu trong sơn động.
Hồi lâu sau, Tề Tú Uyển đoán lời hắn vừa nói chắc cũng có bảy tám phần thật, nên mới đứng dậy. Nàng đi đến cửa sơn động, đứng nép bên cửa nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy Chu Hành cho từng miếng thịt thỏ đã chặt sẵn vào nước sôi, chần qua rồi mới cho vào một chiếc nồi đất, thêm vài lát gừng, rồi đổ nước suối vào.
Làm xong những việc đó, hắn đậy nắp lại, đặt nồi đất lên chiếc bếp nhỏ dựng tạm.
Hắn đã biết nàng đang nhìn trộm ở cửa động, nhưng cũng không cố ý nhìn lại.
Chu Hành thừa hiểu, lá gan của nàng cũng chẳng lớn hơn con thỏ này là bao. Vừa rồi ở bờ vũng nước, hắn chỉ liếc nhìn qua đây một cái mà đã doạ nàng kinh hoảng thất thần, nếu bây giờ nhìn nàng thêm một cái nữa, e rằng nàng thật sự không dám bước xuống giường.
Tề Tú Uyển thấy hắn không để ý đến mình, thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi ngồi xuống phiến đá ở cửa động.
Nhìn bóng lưng nam nhân nấu cơm một lúc lâu, nàng lại cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Mười ngón tay trước đó bị bẻ gãy, đau đớn vô cùng mà cũng không cử động được. Bây giờ tuy vẫn không cử động được, nhưng cơn đau đã dịu đi nhiều.
Chỉ có cổ họng là đau hơn lúc trước một chút.
Cơn đau cũng đã kéo dài, mà lúc đau nhất cũng đã qua, nên Tề Tú Uyển cũng dần chịu đựng được, không còn kinh hoảng vì đau đớn nữa.
Nhìn kỹ những thanh tre nhỏ trên tay, giờ nàng mới biết Chu Hành hai ngày trước cặm cụi hơn nửa đêm vừa vót tre, vừa mài nhẵn, thì ra là để chữa tay cho nàng.
Nhưng hắn vừa nói nếu nàng ở lại, sẽ phải sinh cho hắn một trai một gái… Vậy có phải lúc mua nàng, hắn đã có ý nghĩ đó không?
Ban đầu nghĩ đến lời Chu Hành vừa nói, mặt nàng đỏ bừng, nhưng rồi lại không hiểu vì sao hắn đột nhiên thay đổi ý định, còn nói chữa khỏi tay sẽ thả nàng đi, vì thế mà vẻ mặt đầy hoang mang.
Vẻ mặt nàng đầy nghi hoặc, đến nỗi Chu Hành đến gần cũng không hay, mãi đến khi một bóng đen bao phủ lấy mình, nàng mới ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn.
Sững người vài giây, vẻ mặt nàng lập tức trở nên có chút rụt rè.
Chu Hành cầm một chiếc khăn nóng hổi bốc hơi. Khăn tỏa ra mùi thảo dược nồng nặc, lại còn thấm đẫm nước cốt thảo dược màu xanh.
Khi nàng định cúi đầu, hắn nói: “Ngẩng đầu lên.”
Tề Tú Uyển đang định cúi đầu, nghe vậy lại ngẩng đầu lên, trong mắt tuy có chút rụt rè, nhưng cũng xen lẫn tò mò.
Rõ ràng nàng không còn sợ hắn như ngày đầu tiên nữa.
Chu Hành đặt chiếc khăn nóng hổi lên cổ nàng. Khăn nóng áp vào cổ, đè lên vết thương, đau đến nỗi nàng hít một hơi khí lạnh, theo bản năng rụt cổ lại.
Nhưng ngay sau đó, Chu Hành lại giữ lấy gáy nàng, giọng trầm thấp nói: “Đừng động, đắp một lát.”
Nghe vậy, Tề Tú Uyển quả thật ngoan ngoãn không động đậy. Chỉ có đôi mày nhíu chặt, chốc lát sau, trán nàng dường như đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Dường như rất đau, nhưng nàng vẫn cố chịu đựng.
Chu Hành vốn có thể không giải thích gì cả. Nhưng nhìn vẻ nhẫn nhịn của nàng, cuối cùng hắn vẫn giải thích: “Thuốc tê hôm trước cho ngươi uống có lẽ có vị thuốc tương khắc, khiến cổ họng sưng lên, giờ đang tiêu sưng cho ngươi.”
Tề Tú Uyển khẽ gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Yên lặng hồi lâu, chừng nửa tuần trà. Cơn đau ban đầu dịu bớt, chiếc khăn cũng chỉ còn hơi ấm, nhưng gáy nàng bị hắn giữ lấy lại nóng rực lên.
Có lẽ quanh năm làm lụng vất vả nên tay Chu Hành rất thô ráp, cảm giác bàn tay hắn đặt trên cổ nàng thật khó mà lờ đi.
Khi chiếc khăn chỉ còn hơi ấm rất nhẹ, hắn mới lấy ra.
“Tối đắp thêm một lần nữa.”
Nói rồi hắn ngồi xổm xuống, nhìn vào cổ nàng.
Hai ngày nay, lúc nàng mê man, Chu Hành cũng ngày ngày đắp thuốc cho nàng mấy lần. Giờ khối sưng cơ bản đã tan, chỉ còn hơi ửng đỏ.
Thấy hắn đưa tay như muốn chạm vào, Tề Tú Uyển cố nén không lùi lại, còn hơi rướn người về phía trước, dường như muốn chủ động để hắn chạm vào.
Thấy vậy, Chu Hành ngẩng đầu nhìn nàng.
Lại thấy đôi mắt kia của nàng long lanh như ngấn nước, khiến người ta khó lòng bỏ qua.
“Sao lại khóc, đau à?” Chu Hành khẽ nhíu mày, hạ bàn tay còn chưa chạm tới cổ nàng xuống.
Tề Tú Uyển nghe vậy, chớp mắt rồi lại chớp mắt, có chút không hiểu.
Lần này nàng đâu có khóc?
Vẻ mặt ngơ ngác chớp mắt, có mấy phần ngây ngô.
Chu Hành chưa từng tiếp xúc với nữ tử trẻ tuổi, phát hiện mình căn bản không hiểu nổi vì sao nữ nhân lại hay khóc đến vậy.
Im lặng hồi lâu, đối diện với đôi mắt như ngấn nước của nàng, cuối cùng hắn vẫn nuốt lại lời ‘đau thì ráng chịu’, chỉ lạnh mặt đứng dậy, xoay người ra ngoài xem củi lửa.
Tề Tú Uyển có chút thấp thỏm bất an.
Hắn nổi giận sao?
Bây giờ Chu Hành là ân nhân của mình. Chỗ ở, thức ăn của mình đều do hắn cho, hơn nữa hắn cũng không làm hại, không đánh đập nàng, nếu hắn nổi giận đuổi mình đi thì phải làm sao?
Bị đuổi đi rồi, nàng không thể gặp được người thứ hai chữa tay cho mình, cho mình ăn uống, cho mình ở mà không ức hϊếp mình nữa.
Nhưng nàng lại không nói được, biết giải thích với hắn là mình không khóc thế nào đây?
Chẳng lẽ trong mắt nàng có lệ nên hắn mới hiểu lầm?
Nghĩ đến đây, nàng giơ tay dùng mu bàn tay áo lau mạnh mấy cái, rồi do dự một chút mới đứng dậy, đi ra ngoài sơn động.
Chu Hành biết nàng đi ra, chỉ là không để ý. Nào ngờ ngay sau đó, nàng lại đi đến sau lưng hắn, dùng thanh tre dài hơn ngón tay đang buộc trên tay mình, cẩn thận chọc nhẹ vào sau eo hắn.
Như bị lông vũ khẽ quét qua, có chút nhột.
Hắn xoay người, vẻ mặt vô cảm nhìn nàng, hỏi: “Chuyện gì?”
Chỉ thấy nàng rụt rè lùi lại một bước. Nhưng ngay sau đó lại như lấy hết can đảm, đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, dùng khẩu hình nói – ta không khóc.
Để lời nói của mình thêm đáng tin, nàng còn mở to đôi mắt trong veo nhìn hắn.
Chu Hành: …
Lời tác giả: Tiểu cô nương: Ta thực ra rất ngoan.
Chu Hành: …
——————