Chương 7: Chăm Sóc

"Đây đâu phải là bỏ tiền ra mua nương tử, rõ ràng là bỏ tiền rước một vị tổ tông về thờ. Cũng không biết hắn nghĩ sao nữa, rõ ràng ta đã nói gả Tiểu Lan cho hắn để báo ơn, vậy mà lại đi mua một nữ nhân chẳng làm được việc gì về..."

Bên tai Tề Tú Uyển văng vẳng tiếng lẩm bẩm của một phụ nhân. Hơi ồn ào, nàng muốn ngăn người đó không làm ồn nữa, nhưng làm cách nào cũng không phát ra tiếng được, lúc này cổ họng nàng đau rát như có lửa đốt, khó chịu vô cùng.

Nàng từ từ mở mắt, nhìn thấy trần sơn động rất cao. Nàng quay đầu sang, liền thấy một phụ nhân trạc tuổi tứ tuần đang ngồi bên giường, dùng nước ấm lau tay cho nàng.

Đầu óc thoáng chút mơ hồ, rồi nàng mới từ từ nhớ lại những chuyện xảy ra dạo gần đây, cũng nhớ ra nam nhân cao lớn mà nàng chỉ đứng tới vai hắn.

Nam nhân kia đi đâu rồi, còn phụ nhân này là ai?

Người lạ đột nhiên xuất hiện khiến Tề Tú Uyển vô cùng hoang mang.

Dù ngay cả tên của nam nhân kia nàng cũng không biết, nhưng dẫu sao họ cũng đã ở chung một ngày, lại còn chung giường chung gối một đêm, so với một người hoàn toàn xa lạ mà nói, nam nhân kia vẫn khiến nàng cảm thấy an toàn hơn.

Tề Tú Uyển nghe lời phụ nhân nói, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.

Phụ nhân xoay người giặt khăn, vắt khô xong quay lại, vừa định lau cổ cho người trên giường thì lại thấy tiểu cô nương đã mở mắt, bà lập tức sững người.

"Ngươi, ngươi tỉnh rồi sao?" Bà trừng mắt nhìn người trên giường, có chút không phản ứng kịp.

Tề Tú Uyển co chân ngồi dậy, lùi sâu vào góc giường, ánh mắt cảnh giác nhìn phụ nhân.

Trải qua bao biến cố thăng trầm, giờ đây Tề Tú Uyển như chim sợ cành cong, nhìn ai cũng thấy sợ hãi.

Phụ nhân sững sờ giây lát, nhưng nhanh chóng hoàn hồn, bà cố gắng tỏ ra hòa nhã hơn một chút.

"Ngươi đừng sợ, ta không phải người xấu, ta là Phúc thẩm, được Chu Hành nhờ đến chăm sóc ngươi."

Nghe thấy cái tên Chu Hành, Tề Tú Uyển khựng lại. Trong thoáng chốc nàng không rõ đó là ai, nhưng rồi lại lập tức nhận ra đó có thể là tên của nam nhân kia.

Ánh mắt nàng hướng ra ngoài cửa động, phụ nhân thấy rõ nàng đang tìm người, bèn nói: "Chu Hành đi săn rồi."

Phúc thẩm biết Chu Hành mới mua một tiểu nha đầu vừa câm vừa tàn tật về.

Linh Sơn trấn này chỉ vẻn vẹn bằng bàn tay, trong sơn cốc này lại chẳng có mấy thôn làng, nên trong trấn có chuyện gì, chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp làng trên xóm dưới.

Chu Hành cũng được coi như một nhân vật có tiếng ở Chu Gia Trang. Cả Linh Sơn trấn ai cũng biết Chu Hành là thợ săn của Chu Gia Trang. Mười sáu mười bảy năm trước hắn được một lão quái nhân trong núi nhận nuôi, tính tình cô độc, hầu như không giao du với ai.

Mấy năm trước, liên tiếp có vài người mất tích trong núi này, mọi người đều ngấm ngầm nghi ngờ chính Chu Hành đã gϊếŧ họ.

Ban đầu Phúc thẩm cũng nghĩ vậy. Nhưng sau đó có một lần, phu quân nhà bà vì kế sinh nhai mà phải lên núi đốn củi mang xuống trấn bán. Một hôm nọ ông ấy đang lên núi, trời đang quang đãng bỗng dưng sấm chớp đùng đoàng, rồi đổ mưa như trút nước, chờ mãi vẫn không thấy người về, làm cả nhà lo lắng vô cùng.

Sau đó khi mưa ngớt, lúc mọi người chuẩn bị vào núi tìm, thì thấy Chu Hành đã cõng phu quân của Phúc thẩm xuống núi. Khi đó phu quân của Phúc thẩm bị ngã nặng thương tích đầy mình, nếu đưa đến y quán trên trấn, không khéo phải tán gia bại sản mới trị hết.

May mà Chu Hành đã đắp thuốc cho ông ấy ngay trên núi, còn dặn họ hai ngày nữa lên núi tìm hắn lấy thuốc.

Thật ra ban đầu cả nhà Phúc thẩm vẫn còn sợ hãi, nhưng sau khi thấy phu quân nhà mình đã đỡ hơn, bà mới bạo gan vào núi tìm Chu Hành.

Sau này khi phu quân nhà bà khỏi hẳn, Chu Hành nghiễm nhiên trở thành ân nhân của gia đình Phúc thẩm, nên bà cũng không còn tin những lời đồn đại bậy bạ kia nữa.

Rồi hôm qua, Chu Hành đột ngột mang bạc tới, nói muốn nhờ bà đến chỗ hắn chăm sóc một người, khoảng chừng một tháng. Lúc ấy, Phúc thẩm liền nghĩ ngay đến tiểu nương tử câm mà hắn bỏ ra ba lạng bạc mua về.

Vì mang ơn phải trả, nên Phúc thẩm đồng ý ngay, lại còn không định nhận bạc, nhưng Chu Hành chỉ đặt bạc xuống rồi rời đi, bà không dám cản, cũng không dám mang bạc trả lại, đành phải nhận lấy.

Lấy bạc ra đếm, trong túi tiền có hơn ba trăm đồng tiền lẻ, số này đủ cho cả nhà họ tiêu xài trong một tháng.

Nghe phụ nhân tự xưng là Phúc thẩm nói Chu Hành đi săn rồi, Tề Tú Uyển vẫn cảnh giác nhìn bà ấy.

Phúc thẩm cũng không để ý, chỉ nói: "Ngươi đã ngủ hai ngày một đêm rồi, chắc chắn đói lắm, để ta đi lấy cho ngươi chút cháo."

Nói rồi bà ta đứng dậy, đi chuẩn bị đồ ăn.

Thấy người đó quay lưng đi, Tề Tú Uyển mới khẽ thở phào một hơi, lại lập tức cảm thấy cổ họng đau rát.

Nàng giơ tay lên, định dùng cổ tay sờ cổ một chút, nhưng khi giơ lên lại thấy cả năm ngón tay mình đều được nẹp bằng thanh tre và cố định bằng dải vải.

Vì được nẹp cố định nên các ngón tay đã thẳng ra. Dù vẫn còn đau, nhưng không còn cong queo, biến dạng như lúc trước nữa.

Đôi mắt nàng mở to, ngập tràn vẻ kinh ngạc.

Nam nhân tên Chu Hành kia thật sự đã chữa tay cho nàng ư?!

Hơn nữa, nàng cũng không hề ngủ một giấc không tỉnh lại!

Lẽ nào nàng đã hiểu lầm hắn? Hắn vốn không hề có ý định dùng nàng để thử thuốc?

Vậy hắn là người tốt ư?

Sau một hồi ngẩn ngơ, nàng cúi đầu nhìn y phục trên người mình, chính là bộ đồ nàng mặc hôm theo Chu Hành về đây.

Nàng khẽ cau mày, lộ vẻ hơi nghi hoặc.

Trong hai ngày hôn mê, nàng mơ hồ cảm giác có người lau người cho mình. Mà lực tay của người đó hơi mạnh. Trong khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi, nàng hé mắt một lát, lờ mờ thấy một bóng dáng không rõ ràng.

Vóc dáng của người đó vai rộng lưng thẳng, dù tầm mắt mờ mịt, nàng cũng biết chính là nam nhân kia.

Nhớ lại chuyện này, mặt nàng lập tức đỏ bừng, đỏ đến tận mang tai.

Dù ngày đầu tiên về đây cũng đã bị hắn nhìn thấy hết, nhưng nàng vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Ánh mắt nàng lại dời về đôi tay mình. Nàng nhìn chăm chú hồi lâu, thầm nghĩ liệu chúng có thật sự hồi phục được như xưa không?

Nàng mải mê suy nghĩ đến thất thần, nên không hề để ý Phúc thẩm đã bưng tới chén cháo vừa hâm xong.

"Sáng nay lên núi ta đã nghĩ có lẽ hôm nay ngươi sẽ tỉnh, nên có nấu cháo thịt bồi bổ cho ngươi." Dù sao cũng đã nhận bạc, bà có chút áy náy, nên sáng nay đã cố ý nấu chút cháo thịt băm mang lên.

Nghe thấy tiếng của Phúc thẩm, Tề Tú Uyển lập tức buông tay xuống, co mình vào góc giường, vẻ mặt vẫn đầy cảnh giác.

Dù bụng đói cồn cào, nàng cũng không chịu đi qua.

Phúc thẩm nghe người trong trấn đồn rằng tiểu nương tử câm mà Chu Hành mua về đã bị người ta bẻ gãy tay. Nghĩ đến đây, rồi lại nhìn dáng vẻ sợ hãi, cảnh giác của nàng lúc này, bà cũng có thể hiểu được phần nào.

Tuy nàng chỉ là một tiểu nha đầu câm, tay lại bị người ta bẻ gãy, nhưng không thể không nói gương mặt kia quả thực xinh đẹp như tiên giáng trần.

Cả làng trên xóm dưới này cũng không tìm đâu ra người có dung mạo xinh đẹp như vậy. Làn da của nàng vừa trắng vừa mịn màng, tựa như trứng gà luộc vừa bóc vỏ. Rồi cả đôi mắt kia nữa, tuy ánh lên vẻ sợ hãi, nhưng nhìn thế nào cũng thấy đẹp, chỉ tiếc nàng là một người câm, lại còn tàn phế.

"Ta không hại ngươi đâu, ngươi mau lại đây húp hết chén cháo này đi." Phúc thẩm hạ thấp chén cháo xuống, để tiểu cô nương kia thấy được cháo thịt trong chén.

Nhưng Tề Tú Uyển lại chẳng thèm liếc nhìn chén cháo kia một cái.

Phúc thẩm cũng đành chịu, cứ giằng co như vậy một lúc, bên ngoài sơn động bỗng có tiếng vang vọng vào.

Nhìn thấy Chu Hành, hai mắt Tề Tú Uyển chợt sáng lên, chính nàng cũng không để ý vẻ cảnh giác của mình lúc này dường như đã vơi đi ít nhiều.

Chu Hành đặt đồ xuống, liếc nhìn người đang co rúm trong góc, rồi lại nhìn Phúc thẩm, hỏi: "Sao vậy?"

Phúc thẩm đặt chén cháo lên chiếc ghế đẩu bên cạnh, bước tới chỗ Chu Hành, nói nhỏ: "Nàng ấy không chịu ăn gì cả."

Chu Hành hơi nhíu mày nhìn người trên giường, đoạn hắn bước tới bên giường, bưng chén cháo lên, lạnh lùng gọi một tiếng: "Lại đây."

Tiểu cô nương vốn co rúm trong góc nhất quyết không chịu ra, vậy mà khi nghe hắn gọi lại thật sự nhích người tới, ngoan ngoãn ngồi bên mép giường.

Phúc thẩm: ...

Chu Hành nhìn Phúc thẩm, giọng nói vẫn lành lạnh: "Hôm nay đến đây thôi, trưa mai thẩm hãy lên đây. Bên ngoài có con gà rừng, thẩm lấy về nhà đi."

Phúc thẩm định từ chối, nhưng nhìn thấy gương mặt lạnh lùng khó gần của Chu Hành, bà cũng đành nuốt lời từ chối vào trong.

"Vậy cũng được, ngày mai ta lại qua."

Lai liếc nhìn tiểu cô nương kia, Phúc thẩm khẽ thở dài một hơi.

Tiếc thay, tiếc thay.

Người đi rồi, Chu Hành múc một muỗng cháo đưa tới bên miệng Tề Tú Uyển, nàng ngoan ngoãn há miệng ngậm cháo vào.

Vì biết cổ họng nàng bị thương, Chu Hành đút chậm hơn nhiều so với lần đầu.

Hồi lâu sau hắn mới nói: “Nẹp tre trên tay ngươi phải một tháng sau mới được tháo, trong một tháng này, người vừa rồi sẽ chăm sóc ngươi.”

Vừa rồi không biết người đó là ai, nên Tề Tú Uyển mới đặc biệt cảnh giác. Nay nghe hắn nói người đó đến chăm sóc mình, nàng mới khẽ gật đầu.

Gật đầu xong nàng lại ngước mắt lên, cẩn trọng nhìn hắn, đôi mắt trong veo mang theo nghi vấn, dường như muốn hỏi – vì sao phải mời người đến chăm sóc ta?

“Ta chăm sóc ngươi… phiền phức lắm.” Nói rồi hắn lại múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng nàng.

Nghe vậy, Tề Tú Uyển hiểu mình đã bị người ta ghét bỏ. Nhận ra điều này, nàng lập tức cúi đầu, rồi mang theo vài phần tủi thân, hé miệng húp cháo.

Nàng húp cạn bát cháo xong, Chu Hành đặt bát xuống, hỏi nàng: “Cổ họng của ngươi có phải bị người ta hạ độc câm không?”

Nghe lời này, Tề Tú Uyển bỗng ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn hắn.

Hắn lại biết có kẻ hạ độc nàng?!

Hắn đúng là đại phu!

Chu Hành hơi mất kiên nhẫn: “Phải thì gật đầu.”

Tề Tú Uyển ngập ngừng một lát rồi cũng gật đầu.

Đột nhiên Chu Hành cúi người sát lại gần, khiến nàng giật nảy mình. Nhìn gương mặt nam nhân chỉ cách mình một nắm tay, nàng nhất thời luống cuống.

Ánh mắt nàng không biết nên nhìn vào đâu, chỉ đành chớp chớp mắt.

“Há miệng.”

Lúc nam nhân nói, hơi thở khẽ phả vào mặt nàng, làm nàng có chút nhồn nhột. Gò má nàng dường như nóng lên, tim cũng đập nhanh hơn.

Nàng có chút không tự nhiên mà há miệng.

Trong động ánh sáng tù mù, chỉ thấy cặn lưỡi bám đen sì, chứ không thấy rõ những chỗ khác.

Hắn nhíu mày, vươn tay bế ngang người nàng lên, thái độ rất mất kiên nhẫn.

Tề Tú Uyển kinh hãi, vội đưa cánh tay nhỏ choàng qua cổ hắn.

Sao hắn lại chẳng nói chẳng rằng đã bế người ta lên rồi!

Tay nàng không dùng được, chứ đâu phải chân không đi được…

Nàng trừng mắt, nhưng khi vừa thấy vẻ mặt lạnh lùng của hắn, khí thế lập tức yếu hẳn đi.

Chu Hành bế nàng ra ngoài sơn động.

Rồi đặt nàng lên một phiến đá lớn. Bề mặt phiến đá rất bằng phẳng, bên cạnh là một lu nước, hẳn là nơi hắn thường ngồi dọn dẹp đồ đạc.

Phiến đá này cũng không cao lắm, chừng hơn nửa thước. Dù nàng có đứng lên trên đó cũng chỉ tới ngang miệng nam nhân này thôi.

Chu Hành cúi đầu sát lại, nói tiếp: “Há miệng.”

Tề Tú Uyển từ từ mở miệng ra.

Chu Hành nhìn kỹ, vì hai người đứng rất sát nhau, hắn có thể cảm nhận được biến chuyển từ hô hấp của nàng.

Dường như hắn cảm giác được nàng đang nín thở, hắn ngước mắt nhìn, chỉ thấy mặt nàng nghẹn đến đỏ bừng, hốc mắt cũng đỏ hoe, rưng rưng hơi nước.

Có lẽ vì khoảng cách giữa họ quá gần nên nàng không dám hít thở.

Nhìn gần mới thấy mắt nàng long lanh trong suốt, tựa hạt châu đen tuyền được ngâm trong nước, ánh lên vẻ trong trẻo.

Rất là xinh đẹp.

Chu Hành lập tức nhìn sang chỗ khác, ngẩng đầu lên, đồng thời lùi lại một bước.