Chương 6.2

Suốt thời gian đó, tiểu nữ tử vẫn ngoan ngoãn ngồi trên ghế, không hề ngẩng đầu lên. Chu Hành cũng không để ý đến nàng nữa, mà đặt những thanh tre đã luộc qua nước thuốc hôm nay lên giường, rồi lại đặt một nắm những mảnh vải có độ dài ngắn tương tự nhau bên cạnh những thanh tre.

Sắp xếp xong, hắn quay lại nhìn nữ tử vẫn đang ngồi yên chỗ cũ, cất tiếng: "Nối xương chỉnh cốt cũng như bẻ gãy xương lại lần nữa, thuốc kia có thể khiến ngươi không cảm thấy đau đớn."

Lời hắn vừa dứt, làn da nơi gò má và cổ của nữ tử lập tức trắng bệch không còn chút huyết sắc.

"Chữa hay không là tùy ngươi."

Nghe lời nam nhân nói, trong mắt Tề Tú Uyển phủ một lớp sương mờ, quả nhiên hắn muốn dùng nàng để luyện tập, nhưng dù biết vậy nàng cũng không thể phản kháng.

Dù nóng lòng về nhà, nhưng giờ nàng chỉ có thể tạm sống cùng nam nhân này một thời gian, để hắn tin tưởng mình. Sau đó từ từ dùng khẩu hình miệng kể cho hắn nghe chuyện của nàng, rồi dùng hậu lễ để dụ hắn đưa nàng về nhà.

Nhìn chén thuốc kia, có lẽ hắn mua nàng về không phải chỉ là để hại chết nàng, đôi tay này của nàng dù về đến nhà cũng rất có thể không chữa khỏi, chi bằng cứ để hắn “còn nước còn tát”.xxx

Nghĩ vậy, nàng liền đưa đôi tay run rẩy của mình ra, định dùng cổ tay kẹp chén thuốc lên.

Trong chén là nước thuốc, một chén thuốc nặng hơn cái bánh và chén nước rất nhiều. Lúc nàng run rẩy kẹp nó lên, không ít nước thuốc đen sánh đã bị đổ ra ngoài.

Chu Hành bước tới, trực tiếp bưng chén thuốc lên, kề vào miệng nàng, từ từ nghiêng cho nàng uống.

Vì uống chậm, dù chưa hết một chén thuốc, cơ thể nàng đã bắt đầu có cảm giác tê dại từng chút một.

Hơn nửa chén thuốc đã cạn, Chu Hành đặt chén xuống, nói: "Lên giường nằm đi."

Tú Uyển muốn đứng dậy, nhưng vừa hơi nhổm người liền ngồi phịch xuống, cơ thể nàng lúc này nặng tựa ngàn cân, không sao đứng nổi.

Sợ bị nam nhân quát mắng, nàng ngước đôi mắt phủ sương nhìn hắn, miệng mấp máy.

—— Ta không đứng dậy nổi.

Chu Hành nhìn đôi mắt hoe đỏ của nàng, trông hơi giống mắt thỏ, vừa ướt vừa đỏ.

Hắn cúi xuống, trực tiếp bế bổng nàng từ trên ghế lên.

Cảm giác như hôm qua, thân thể nữ tử rất mềm mại. Chu Hành không hề thấy khó chịu khi ôm nàng.

Đã có hai lần hôm qua, nên lần này được bế lên nàng không còn kinh hoảng như trước, nhưng mặt mũi vẫn đỏ bừng, thân thể cứng đờ.

Nam nhân ôm nàng nhẹ nhàng như ôm một đứa trẻ.

Sau khi đặt nàng lên giường, nam nhân không bắt đầu ngay mà ngồi một bên chờ nàng thϊếp đi.

Cơ thể nàng dần mất đi cảm giác, đến khi không còn cảm thấy bất kỳ đau đớn nào trên người nữa, nàng vẫn thấy sợ hãi.

Nàng sợ mình ngủ rồi sẽ không tỉnh lại nữa, nhưng lại không thể cất tiếng hỏi rốt cuộc mình sẽ hôn mê bao lâu.

Chu Hành liếc thấy vẻ sợ hãi không sao che giấu trên mặt nàng, đoạn cúi đầu trải những thanh tre ra, rồi lạnh lùng nói: "Khoảng chập tối ngươi sẽ tỉnh."

Khi đó hắn cũng đã xong việc rồi.

Nghe những lời này, ý thức nàng dần dần tiêu tán, cuối cùng chìm vào bóng tối.

Nhìn người đã thϊếp đi, Chu Hành cầm tay nàng lên kiểm tra lại lần nữa mức độ đứt gãy trên tay nàng, để đảm bảo có thể dùng lực vừa phải, đủ đưa những chỗ trật khớp về đúng vị trí.

Lần duy nhất hắn nối xương chỉnh cốt cho người khác là nối xương đùi, còn việc tỉ mỉ như nối xương ngón tay thế này thì đây là lần đầu tiên.

Chẳng mấy chốc, mặt trời đã dần lặn xuống núi.

Hắn thuận lợi dùng hai thanh tre nẹp cố định ngón tay cuối cùng, rồi dùng dải vải quấn chặt lại.

Xong xuôi, hắn đặt tay nàng lên giường, rồi mới bắt đầu thu dọn.

Sau khi tắm rửa ở khe suối trở về, hắn vẫn như mọi khi, để trần phần thân trên, chẳng hề để tâm đến những giọt nước còn đọng trên cơ thể.

Đợi một lát, trời bên ngoài đã tối hẳn, Chu Hành nhìn người trên giường vẫn không chút phản ứng, khẽ chau mày.

Liều lượng thuốc quá nặng chăng?

Lại đợi thêm một canh giờ, người trên giường bắt đầu có phản ứng, nhưng chỉ là những tiếng rêи ɾỉ yếu ớt.

Giống như tiếng rên ư ử của chó con mới sinh, vô cùng yếu ớt.

Nghe thấy tiếng rên, Chu Hành bước tới, chỉ thấy trên mặt nàng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, y phục trên người cũng thấm ướt mồ hôi, dính sát vào thân hình thon thả quyến rũ.

Sắc mặt nàng rất đỏ, vẻ mặt vô cùng đau đớn, Chu Hành đưa tay sờ trán nàng.

Nóng hổi.

Quan sát kỹ hắn mới phát hiện vùng cổ họng nàng dường như hơi sưng.

Khi ngón tay hắn chạm nhẹ vào chỗ hơi sưng đỏ, vẻ mặt nàng càng thêm đau đớn, nước mắt lã chã tuôn rơi từ khóe mắt, thân thể quằn quại bất an.

Sắc mặt Chu Hành hơi trầm xuống, hắn rút ngón tay về, giữ lấy cằm nàng, bóp cho miệng nàng há ra.

Dưới ánh sáng mờ ảo, có thể lờ mờ thấy mảng bám trên lưỡi nàng đã chuyển sang màu đen.

Đây là dấu hiệu trúng độc, xem phạm vi mảng bám biến đen, dường như không phải mới trúng độc mấy ngày gần đây.

Ánh mắt hắn chuyển sang đôi tay nàng, rồi lại nhìn về phía cái lưỡi đen kia, dường như hắn đã hiểu ra điều gì đó.

Lúc tay bị bẻ gãy, có lẽ nàng cũng đã bị hạ độc.

Phản ứng hiện tại của nàng hẳn là do trong thuốc mê có loại thảo dược nào đó tương khắc với thứ độc này, nên mới khiến nàng hôn mê đến giờ vẫn chưa tỉnh, lại còn sốt cao.