Tề Tú Uyển vốn là tiểu cô nương chưa xuất giá, chưa từng bước chân ra khỏi khuê phòng. Và cũng chưa có ai nói cho nàng biết giữa nam nhân và nữ nhân phải làm những gì thì mới có thể sinh con. Mẫu thân và ma ma thân cận chỉ từng dặn dò nàng rằng, nếu có bất kỳ tiếp xúc da thịt nào với nam nhân thì danh tiết của nữ tử coi như mất sạch.
Nàng chỉ biết chút ít về chuyện sinh con phải là hai người cởi y phục, cùng nhau lăn lộn trên giường.
Hiện tại nàng không mặc y phục, còn hắn thì cũng đã cởi một nửa...
Bị nam nhân bế đặt lên giường, từ đầu đến cuối, Tề Tú Uyển chỉ cúi đầu tự nhủ với bản thân rằng: “Việc này... cũng chẳng có gì đáng sợ.”
Thế nhưng, đến khi chiếc áo khoác trên người nàng bị hắn kéo xuống, thân thể vẫn không khỏi run lên từng hồi.
Mái tóc đen ướt sũng dính sát vào làn da trắng nõn, che khuất đường cong phập phồng trước ngực. Đôi vai gầy guộc run rẩy không ngừng, tựa như một con thú nhỏ lạc đàn.
Yếu ớt lại đáng thương.
Đôi vai nhỏ của nàng không ngừng run lên, rơi vào mắt Chu Hành, có vẻ như là vì lạnh.
Ánh mắt hắn thoáng dừng lại một chút nơi đường cong ấy, rồi mới rời đi, hắn lấy chiếc áo choàng sạch sẽ màu xám trên giường, mở ra đặt sau lưng nàng. Chu Hành nhìn thẳng vào mặt nàng, lạnh nhạt lên tiếng: “Dậy, mặc vào.”
Tề Tú Uyển run rẩy không ngừng, nàng nghi ngờ bản thân nghe nhầm. Hắn kéo áo nàng ra... chỉ là để mặc cái áo khác cho nàng?
“Không mặc hảsao?”
Thanh âm trầm thấp vang bên tai khiến Tề Tú Uyển hoảng sợ lắc đầu lia lịa. Sau đó, cẩn thận từng chút một, tránh chạm vào mười đầu ngón tay đang đau nhức, nàng nhẹ nhàng đưa tay vào ống tay áo rộng.
Sau khi thấy nàng đã mặc xong cả hai tay áo, nam nhân lại nói: “Đứng lên.”
Tề Tú Uyển rất nghe lời, từ từ đứng dậy. Hắn lập tức cúi người, giống như người lớn mặc áo cho trẻ con, buộc dây áo lại giúp nàng.
Áo choàng rộng thùng thình, rõ ràng là y phục của hắn. Mặc trên cơ thể nhỏ bé của nàng, lộ ra vẻ lỏng lẻo. Cổ áo trễ nải để lộ mảng da thịt lớn, nhưng vẫn còn hơn là không mặc gì.
Cái áo này, nếu là mặc trên người hắn thì chỉ đến đầu gối. Còn mặc trên người nàng, lại kéo dài đến tận cổ chân.
Sau đó, Chu Hành bảo nàng ngồi xuống. Nàng cũng ngoan ngoãn làm theo.
Thấy hắn xoay người bước đi, Tề Tú Uyển lại lén lút ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy hắn đi đến chỗ bếp lò, lấy chiếc chày giã thuốc trên đó rồi quay lại.
Khi nam nhân quay người, nàng vội vàng cúi đầu. Giống như chỉ cần bị hắn phát hiện nhìn lén, sẽ lập tức bị trách phạt.
Trong lòng Tề Tú Uyển đầy hoang mang và lo sợ, nàng không sao đoán được nam nhân này rốt cuộc muốn làm gì.
Hắn bưng bát gỗ quay lại bên giường, nàng thoáng ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng, có vẻ giống thứ thuốc vừa nãy được bôi lên chân nàng.
Nam nhân cúi người, vén lớp áo phủ trên chân nàng, trầm giọng nói hai chữ: “Duỗi chân.”
Tề Tú Uyển đoán, có lẽ hắn muốn bôi thuốc giúp nàng.
Nàng hiểu rõ, ngoan ngoãn nghe lời có thể giúp mình ít phải chịu đau khổ hơn, nên cũng không do dự, duỗi chân ra ngoài.
Đôi bàn chân vốn dĩ nhỏ nhắn mềm mại, nhưng một tháng bị giam cầm, hôm nay lại phải đi qua quãng đường núi gập ghềnh, da thịt chỗ lòng bàn chân và hai bên đều đã rộp và trầy xước. Có nơi còn bị phồng rộp, giờ vừa dính nước, càng thêm rát buốt.
Nhưng so với cảm giác hai tay bị bẻ gãy, thì nỗi đau này chẳng đáng là bao.
Hắn lấy một thanh gỗ nhỏ đã dính thuốc từ chày giã, nhẹ nhàng bôi lên vết thương ở chân nàng.
Chu Hành chỉ vừa chạm vào, Tề Tú uyển đã đau đến mức vội rụt chân lại theo phản xạ. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, trước khi hắn kịp ngẩng đầu nhìn nàng, nàng lại ngoan ngoãn đưa chân về chỗ cũ.
Chu Hành vẫn ngẩng đầu nhìn nàng.
Gương mặt hắn không chút biểu cảm, khiến Tề Tú Uyển không thể nào đoán được lúc này hắn đang vui hay giận.
Chỉ thấy trong đôi mắt đen nhánh của hắn, không có lấy một chút cảm xúc nào. Tĩnh lặng như mặt nước, chẳng thể dấy lên lấy một gợn sóng.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, dù tim nàng đã muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, cũng không dám rời mắt.
“Đau hả?”
Bất ngờ bị hỏi có đau không, Tề Tú Uyển thành thật gật đầu, nhưng sau đó lại hoảng loạn lắc đầu lia lịa. Từ khi tỉnh lại đến giờ đôi mắt nàng vẫn chưa từng được khô ráo.
Nó vẫn luôn ướt đẫm.
Rõ ràng là nàng rất đau, vừa đau vừa sợ.
Chu Hành nhìn vào đôi mắt ngấn nước của nàng, trầm mặc giây lát, rồi cúi đầu lạnh giọng: “Đau thì ráng chịu một chút.”
Sau đó tiếp tục bôi thuốc.
Cả hai chân đều đã được bôi thuốc xong, hắn mới đứng lên.
Chiếc chiếu cỏ dính ít thuốc và bụi bẩn, dường như là do tóc nàng khi hôn mê chạm vào. Chu Hành nhìn thoáng qua, khẽ cau mày, nhưng cũng không nói gì, xoay người đặt chày thuốc lại chỗ cũ trên bếp lò.
Sau đó, hắn lấy một tấm giẻ thô đã nhúng nước mang lại, tỉ mỉ lau sạch những vết bẩn.
Tề Tú Uyển nhìn động tác của hắn, rụt rè nhấc đôi chân đã bôi thuốc ra ngoài mép giường, nàng muốn hong khô chân.
Nàng từng nghĩ rằng những người ở nơi hẻo lánh hoang vu chắc chắn ai nấy cũng bẩn thỉu hôi hám, nhưng dù nơi này chỉ là một hang núi, lại sạch sẽ lạ thường, cũng chẳng có chút mùi gì.
Nam nhân kia cũng có vẻ thích sạch sẽ. Chỉ là... sao hắn lại không chịu mặc áo?
Không thể mở miệng hỏi, nàng chỉ đành thì thầm trong lòng.
Chu Hành sắp xếp lại mọi thứ, rồi đi ra ngoài hang, mang về một đoạn tre lớn không biết để làm gì. Chỉ thấy hắn dùng dao chẻ đôi khúc tre.
Thân thể hắn rắn chắc, cánh tay cường tráng, chẻ khúc tre to kia chẳng tốn chút sức nào.
Tiểu cô nương nhìn thoáng qua cánh tay to lớn của hắn, không dám phát ra chút tiếng động nào, sợ làm phiền hắn nàng sẽrồi bị đánh.
Nam nhân chẻ xong khúc tre, lại gọt thêm nhiều đoạn tre nhỏ bằng ngón tay, nhưng lại rất chắc chắn.
Cuối tháng Chín, ban ngày thì nóng, nhưng đêm xuống lại lạnh lẽo.
Tề Tú Uyển vừa lạnh vừa hoảng loạn.
Không biết đã bao lâu trôi qua, thuốc trên chân nàng đã khô, mát lạnh, cũng không còn đau lắm. Mái tóc nàng cũng nhờ gió từ cửa hang thổi vào mà khô dần.
Muộn thế này rồi, sao hắn còn chưa đóng cửa hang lại? Hắn không sợ dã thú vào sao?
Giữa không gian tĩnh mịch đến rợn người ấy, Tề Tú Uyển chẳng buồn ngủ chút nào. Trong đầu nàng chỉ toàn nghĩ đến việc tiếp theo hắn sẽ làm gì với mình, tinh thần căng như dây đàn, không dám lơi lỏng chút nào.
Không rõ hắn đã gọt bao nhiêu đoạn tre giống nhau. Sau đó, cũng không biết hắn kiếm ở đâu ra một khối gỗ, lại tiếp tục mài giũa tỉ mỉ.
Nàng không thể mở lời hỏi, mà hắn lại càng chẳng có ý định chủ động giải thích.
Sau một ngày như vậy, Tề Tú Uyển đã hiểu nam nhân này không phải kẻ thích nói chuyện. Nếu không cần thiết, hắn nhất định sẽ không mở miệng.
Dường như thời gian trôi qua đặc biệt chậm chạp. Tề Tú Uyển thầm nghĩ thà rằng ngay từ đầu hắn cứ làm gì nàng thì làm còn hơn để nàng phải nơm nớp lo sợ như lúc này.
Điều đáng sợ nhất không phải là hắn định làm gì, mà là khi biết trước kết cục không thể trốn thoát, lại phải chịu đựng quá trình chờ đợi dài đằng đẵng.
Rất lâu sau đó, những thanh tre đều đã được gọt xong, nam nhân lại kia dùng nước rửa sạch rồi xếp từng chiếc ngay ngắn trên một tấm vải.
Dường như mọi việc đã xong, hắn mới đi đóng cánh cửa lớn thô sơ ngoài hang lại.
Tề Tú Uyển hít sâu một hơi.
Trong lòng nàng vô cùng hoảng loạn, thứ phải đến cuối cùng vẫn sẽ đến.
Nàng nhắm mắt lại chấp nhận số phận, rồi nằm thẳng người xuống, hy vọng thái độ ngoan ngoãn này sẽ giúp mình bớt đau khổ phần nào.
Phía bên kia, Chu Hành đóng cửa hang lại, rồi đi về phía chiếc giường lớn được chống bằng bốn thân gỗ to với tấm ván dày đặt lên trên.
Trong hang có đặt dược thảo xua muỗi, cho nên dù là ở trong núi cũng không có muỗi bay vào.
Hắn bước đến bên giường, khoanh tay trước ngực, cau mày nhìn người nữ nhân đã nằm ngay ngắn, nhắm mắt chờ đợi trên giường.
Hắn quyết định mua nữ nhân này, một phần là vì cảm thấy số phận nàng có điểm tương đồng với mình.
Chu Hành mất mẫu thân năm ba tuổi. Đến năm năm tuổi, phụ thân hắn tái giá, cưới một quả phụ mang theo con riêng.
Có kế mẫu thì sẽ có kế phụ, từ khi phụ thân tái giá, Chu Hành không còn được ai yêu thương nữa.
Năm tám tuổi, phụ thân cũng qua đời, người trong Chu gia trang đều bảo hắn là kẻ khắc chết phụ mẫu, mang điềm xấu. Mất phụ thân rồi, kế mẫu lại càng ngược đãi hắn thậm tệ hơn, trong nhà việc trong nhà lớn nhỏ gì cũng đổ lên đầu hắn.
Từ giặt giũ, lên núi chặt củi hái rau, cho gà cho heo ăn,... Tất cả đều là việc của hắn.
Năm mười tuổi, khi lên núi chặt củi, hắn bị ngã gãy chân. Về nhà thì bị kế mẫu vu oan là ăn trộm bạc, đánh cho một trận rồi đuổi khỏi nhà.
Chu gia trang cũng chỉ có mấy chục hộ dân, bốn bề là núi, nhà nào cũng nghèo khó, ai nấy đều lo chuyện cơm áo, đâu có ai hơi sức mà quan tâm đến sống chết của con nhà người khác?
Huống hồ, trong mắt mọi người, Chu Hành là một đứa trẻ quái dị.
Tính cách hắn cô độc, âm trầm.
Cho nên dù có người biết hắn bị kế mẫu ngược đãi, cũng chẳng ai chịu mở miệng bênh vực, càng khiến kế mẫu thêm lộng hành.
Đêm đó Chu Hành bị đuổi đi, hắn chẳng biết mình đã biết đi bao lâu, cuối cùng ngất xỉu giữa trời tuyết.
May mắn là một vị đại phu đã cứu hắn. Người đó là nghĩa phụ của Chu Hành, ông ấy vốn bị vu oan dùng nhầm thuốc gây chết người, nên mới chạy trốn vào núi sâu sống ẩn dật.
Hôm đó ông ấy vào thành mua gạo, trên đường về trễ, dắt theo một con chó vàng đi ngang qua cổng thôn thì gặp được Chu Hành nằm ngất xỉu.
Dù ông ấy ở trong núi nhưng vẫn thường khám bệnh cho dân làng kiếm ít tiền, nên cũng biết rõ tình cảnh của đứa nhỏ này.
Ông ấy từng định mặc kệ hắn, nhưng nghĩ mình tuổi già sức yếu, sợ chết không ai lo tang sự, cuối cùng vẫn quyết định cứu người.
Khi Chu Hành tỉnh lại, lão đại phu lập tức bắt hắn gọi mình là nghĩa phụ thân, rồi bắt thề từ nay không được quay về nhà cũ nữa.
Khoảng sáu bảy năm trước, lão đại phu qua đời, Chu Hành sống một mình trong hang động này đến bây giờ.
Cho nên khi ở chợ thấy tiểu cô nương kia co rúm nằm dưới đất, hắn lại nhớ đến bản thân mình năm xưa.
Nhìn nàng yếu ớt như hắn của mười lăm mười sáu năm trước.
Chu Hành bị đuổi khỏi nhà giữa đêm tuyết, áo quần mỏng manh, chân trái thì gần như tàn phế. Còn nàng thì tay bị tàn tật, lại bị người ruồng bỏ không thương tiếc.
Mười lăm mười sáu năm trước, nếu không có nghĩa phụ, hắn đã chết.
Nếu không phải hắn mua nàng, e rằng nàng cũng không sống được bao lâu nữa.
Nhưng lý do Chu Hành mua nàng lại, không phải vì thương hại. Trên đời có hàng vạn ăn mày, hắn chưa từng thương xót một ai.
Là bởi nguyện vọng lớn nhất trước khi mất của nghĩa phụ là mong hắn thành gia lập thất.
Khi mua nàng, trong đầu hắn cũng có lóe lên ý nghĩ ấy, nhưng sau khi đưa nàng về, ý nghĩ đó liền tan biến như chưa từng tồn tại.
Thê, tử là một điều phiền toái, đó cũng là lý do hắn không thèm đoái hoài gì đến nàng.
Hắn nghĩ, nếu mặc kệ, có khi nàng sẽ bỏ trốn?
Thế nhưng nàng lại đi theo hắn suốt quãng đường.
Rồi nàng lại ngất xỉu giữa núi, nếu hắn mặc kệ thì chưa đầy một canh giờ nàng sẽ bị thú dữ ăn thịt.
Hắn do dự hồi lâu, vẫn quyết định cõng nàng về.
Nhưng giờ hắn lại thấy như thể mình vừa rước thêm phiền phức.
Chưa nói gì khác, chỉ riêng chuyện giờ nàng như đã coi chiếc giường này là của mình cũng đủ khiến hắn nhức đầu.
Hắn nhìn quanh hang động một lượt, quả thật không còn chỗ nào có thể tạm thời cho nàng nằmnàm ngủ.
Không lẽ kêu nàng nằm đất?
Nhưng nàng đang mặc y phục của hắn.
Hay là hắn nằm đất?
Chu Hành liếc mắt nhìn nền đất dù sạch sẽ nhưng vẫn đầy bụi bẩn, ý định nằm dưới đất lập tức tan biến.
Trầm mặc một lúc, hắn quay người thổi tắt đèn dầu, rồi như không hề bị bóng tối ảnh hưởng, bước thẳng tới giường.
Cảm giác được người đã tới gần, tim tiểu cô nương đập loạn như trống trận, “thình thịch, thình thịch...”
Nam nhân ngồi xuống mép giường, cởi giày, rồi nằm xuống bên cạnh nàng, chiếc giường lớn lập tức rung lên một cái.
Thân thể nàng cứng đờ, không dám động đậy dù chỉ là một chút.
Dù giữ hai người có khoảng cách, nhưng nàng vẫn cảm nhận được khí nóng tỏa ra từ cơ thể hắn.
Nàng chợt hiểu ra tại sao hắn lại cởi trần.
Là vì nóng.
Cơ thể Tề Tú Uyển căng cứng chờ đợi mãi mà vẫn không thấy hắn có hành động gì tiếp theo, sau đó nàng nhanh chóng nghe được tiếng thở đều đều từ phía hắn vang lên.
Tề Tú Uyển ngẩn người.
Đêm nay hắn không định động vào nàng sao?
Dù là vì lý do gì, đêm nay nàng có thể tránh được một kiếp nạn cũng đã là may mắn.
--
người ta như cá nằm trên thớt mặc anh xử lý, anh lại thấy người ta coi giường là của mình =))) đúng là không hiểu nữ nhi chút nào